XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341496

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1496 lượt.

nhất, nói không thể không có tôi… Cô có hiểu hàm ý trong đó không?”
“Cô bị thương vì bảo vệ anh ấy?” Lương Ưu Tuyền rất nhanh đã đi vào trọng điểm.
Đỗ Mai Mai gật đầu, nước mắt lại một lần nữa chảy xuống: “Người ngoài không có ai biết Nãi Đường thật ra rất thích những vận động mạo hiểm, đặc biệt là xe gắn máy hạng nặng. Hôm ấy cậu ấy hẹn đám bạn hẹn nhau trên núi đấu một trận, nhưng mà bởi vì quay phim nhiều ngày nên sức khỏe không tốt, tôi đã khuyên cậu ấy đừng đi. Nhưng cậu ấy không nghe, thế nên tôi nhốt cậu ấy trong phòng không cho ra ngoài. Thế mà cậu ấy lại trèo qua cửa sổ… Lúc phái hiện ra tôi vội lái xe đi đến núi cậu ấy hay đến để tìm, lúc đó mới thấy đám bạn cậu ấy cũng đang đi tìm cậu ấy. Lúc ấy tôi rất sợ, giống như phát điên rồi. Nhưng lúc tìm được thì cậu ấy đã đang nằm sóng soài trên đường cùng chiếc xe gắn máy, chân bị kẹt. Tôi vội lao vào kéo cậu ấy ra, nhưng đã dùng hết sức mà vẫn không được, chỉ còn cách dùng lưng nâng xe lên mới giuớ cậấy rút chân ra được. Nhưng mà lúc cậu ấy đang vận chuyển hòn đá đến để lót dưới thân xe giúp tôi ra thì chiếc xe lại nổ tung. May mà lúc ấy cậu ấy đứng xe, lại đội mũ bảo hiểm, xem như thoát nạn, còn tôi thì bỏng cấp độ ba. Chuyện này người ngoài không ai biết cả. Công ty đương nhiên không thể để chuyện này lọt ra ngoài, dù sao một mình tổ chức đua xe cũng là trái với pháp luật.”
Sau khi nghe xong, ngón tay Lương Ưu Tuyền bất động một lúc. Bởi vì bị phong tỏa tin tức nên cảnh sát cũng không điều tra ra chuyện lớn như vậy.
Cô nhớ tới vụ nổ lúc trước ở viện tâm thần, lúc ấy Tả Húc rất tức giận mắng cô sao lại bảo vệ hắn. Hóa ra là do có vết xe đổ. Mà cũng có thể là không đã không còn sức để lại tiếp tục chịu trách nhiệm.
“Nãi Đường thấy tôi toàn thân đều là máu, rất hối hận lúc trước đã không nghe lời tôi, bởi thế cậu ấy đã hứa rằng sẽ không bao giờ mạo hiểm nữa, cũng hứa với tôi dù có thế nào cũng sẽ vẫn yêu thương tôi, sẽ chăm sóc tôi cả đời.” Đỗ Mai Mai khóc nở nụ cười “Tôi yêu cậu ấy lâu như vậy, chỉ cần nghe lời hứa sẽ chăm sóc tôi cả đời ấy là cảm giác đau đớn biến mất…”
Cô ta nhìn Lương Ưu Tuyền, nói tiếp “Lương tiểu thư, cô trẻ tuổi lại xinh đẹp, còn tôi đã 30 rồi. Để không làm Nãi Đường khó xử, cô có thể tự động rời xa cậu ấy không?”
“Tả Húc vì chị nên mới lui về phía sau màn ảnh sao?” Lương Ưu Tuyền nhớ lại lời Tả Húc từng nói.
“Đương nhiên. Tôi rất khó chịu khi thấy cậu ấy cứ lằng nhằng với mấy cô diễn viên khác. Dù rằng chỉ là gặp dịp thì chơi nhưng vẫn không nhịn được mà chất vấn. Cậu ấy đã vì tôi mà rời xa sự nghiệp diễn xuất mình yêu nhất, điều này đã chứng minh trọng lượng của tôi trong lòng cậu ấy.” Đỗ Mai Mai vui vẻ nói.
(Càng lúc càng ghét = =)
Lương Ưu Tuyền ngẫm nghĩ một lát, thở dài một tiếng. Một vụ tai nạn thành bi kịch hai người, mà chính cô trong một đêm sai lầm lại rơi vào hàng thứ ba.
Cái loại áp lực vô hình này chính là do Đỗ Mai Mai, đầu tiên là khiến Tả Húc cả đời áy náy, hơn nữa phải hứa hẹn sẽ chăm sóc người vô tội kẻ bị thương này cả đời. Giờ trừ phi Đỗ Mai Mai hiểu được tình cảm này không phải tình yêu, nếu không thì Lương Ưu Tuyền cũng không có khả năng thoải mái bước vào lễ đường với Tả Húc.
Hóa ra mọi chuyện còn phức tạp hơn cô đã nghĩ nữa. Mà tội lớn nhất vẫn là Tả Húc! Đem thân ra trả nợ thì tốt rồi, muốn chết vì đau khổ tội lỗi thì chết một mình đi, không nên lôi cô vào cuộc hỗn chiến này chứ!
Lương Ưu Tuyền nắm chắc tay lái. Bà nó, hay là tìm cái bệnh viện phẫu thuật màng trinh đi cho rồi!
“Lương tiểu thư…”
“Tôi sẽ suy nghĩ.” Lương Ưu Tuyền giơ tay lên ngắt lời.
Đỗ Mai Mai mím môi “Vậy được rồi. Chỉ cần cô biết động lực sống duy nhất của tôi là ai là được rồi. Một khi tôi muốn tự sát thì ai cũng không ngăn được.”
“…” Không sợ khó khăn chỉ sợ không muốn sống thôi.

Một lúc sau
Bánh xe dừng trước cửa bệnh viện. Lương Ưu Tuyền mượn một chiếc xe lăn đưa Đỗ Mai Mai quay lại phòng bệnh. Bác sĩ trưởng thấy bệnh nhân đã về, không quên thông báo cho Tả Húc.
Lương Ưu Tuyền trước khi Tả Húc đến bệnh viện liền rời đi. Cô không muốn ba người xấu hổ đối mặt nhau. Đỗ Mai Mai đương nhiên cũng mong cô sẽ rời đi, hơn nữa còn cầu xin Lương Ưu Tuyền coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra. Lương Ưu Tuyền cũng đã đồng ý.
Nhưng cô cũng không đi luôn mà đứng ở một góc khuất chờ Tả Húc xuất hiện.
Một phút sau
Tả Húc hấp tấp xông vào phòng bệnh. Ngay lập tức bên trong phòng bệnh truyền đến tiếng nức nở nghẹn ngào nho nhỏ.
Lương Ưu Tuyền đứng ở cánh cửa nhìn, thấy Tả Húc đang ngồi một góc giường, Đỗ Mai Mai rúc vào vai Tả Húc, khóc đến thương tâm.
Tả Húc nói thầm vào tai cô ta. Không biết nói gì, chỉ thấy Đỗ Mai Mai nín khóc mỉm cười, gật gật đầu, trong mắt ánh lên nét hạnh phúc.
Lương Ưu Tuyền thu ánh mặt lại, ngửa đầu thở hắt ra. Lúc trước cứ nghĩ khi nhìn thấy cảnh Tả Húc ôm bả vai Đỗ Mai Mai nhẹ nhàng an ủi cũng chẳng sao, ai ngờ trong lòng lại rất hoảng loạn. Đặc biệt là rất muốn đánh người.

Lương Ưu Tuyền rời khỏi bệnh viện, quay về hiện trường “tr