Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341504
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.
cướp súng của Lương Ưu Tuyền. Tình cảnh trở nên vô cùng hỗn loạn.
Đúng lúc đó, có một tiếng súng vang lên, xé toạc cả bầu trời (?).
Tất cả mọi người bất động một lúc, sau đó vội kiểm tra thân thể mình, chỉ sợ viên đạn đã xuyên qua lục phủ ngũ tạng rồ. Một tiếng kêu đau đớn vang lên, nhưng không phải của đám lưu manh, chỉ thấy Tả Húc một tay chống bên bàn, một tay ngăn máu ngực chảy ra, trán đổ mồ hôi đầm đìa, chậm rãi trượt xuống đất.
Màn này làm đám con đồ sợ mất mật. Cái tên lưu manh vừa cướp súng của Lương Ưu Tuyền vội giơ tay lên, hét lớn “Không phải tôi bắn…”
“Không phải ông bắn sao?” Lương Ưu Tuyền ngồi xổm bên cạnh Tả Húc, vờ vịt kiểm tra hơi thở của hắn, sau đó ngoái lại cười lạnh lẽo “Giết người đền mạng. Thủ phạm tử hình thì không còn gì để nói nữa, tòng phạm cũng ít nhất mười năm tù. Có dấu vân tay làm bằng chứng, trốn sao được?!” Nói xong họng súng Lương Ưu Tuyền nhằm ngay cổ họng của hắn “Có giỏi thì bỏ chạy đi. Tôi xem ông chạy nhanh hay đạn của tôi nhanh!”
Mà đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc này, không biết ai đã ngắt cầu dao điện.
Đương nhiên cơ hội chạy trốn đã tới, mấy người kia bỏ chạy phọt cả cứt đái (nghe kinh tởm thật). Lương Ưu Tuyền ở trong bóng tối lớn tiếng hét mấy tên kia không được chạy, thực ra trong lòng thì nghĩ: đúng là một lũ rùa, tranh thủ thời gian chạy nhanh đi, đừng có quay lại làm gì.
Chỉ chốc lát sau ánh sáng đã quay trở lại với tiệm mì. Lương Ưu Tuyền nói với ông chủ người bị trúng đạn không nguy hiệm đến tính mạng, bây giờ cô phải đưa đi cấp cứu gấp, chỉ hy vọng ông chủ có thể giữ kín chuyện này. Đương nhiên ông ta cũng sẽ không nói lung tung, chỉ là sau cái màn ầm ĩ vừa rồi thì mấy người kia ít nhất ba năm sau cũng không dám trở lại, vậy là ông có thể yên lành buôn bán rồi. Chỉ có chuyện này ông không hiểu, sao cái vị tiên sinh bị trúng đạn vừa rồi lại có thể bảo ông đi ngắt cầu dao nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta biết trước mình sẽ trúng đạn sao? Đúng là lạ lùng thật.
Lương Ưu Tuyền đỡ Tả Húc ra xe, Tả Húc ngay lập tức nghiêng ngả “giãy chết”. Sau khi xe chuyển bánh, cô không nhịn được bật cười “Đừng giả chết nữa. Sao anh nghĩ ra kế hay vậy?”
Đôi lời cần nói: (các ông chủ tiệm mì xin đừng làm theo phương pháp này, tiền đáng quý nhưng tính mạng là cao nhất.)
Tả Húc lười biếng mở mắt ra “Ông chủ tiệm mì nói không sai. Cuối cùng người bất hạnh nhất vẫn là ông ấy thôi. Để giải quyết đám lưu manh này thì cách tốt nhất là làm bọn chúng biến khỏi thành phố, trốn đông trốn tây khổ sở một thời gian…” Hắn châm một điếu thuốc, ung dung thở dài “Mấy người toàn dùng vũ lực, chỉ khiến tình hình tệ hơn thôi, đương nhiên làm sao thông minh mà hiểu được…” Lương Ưu Tuyền lập tức dùng cùi chỏ đánh vào bả vai hắn, khiến Tả Húc không kìm được hô lên “Đau…”
Lương Ưu Tuyền nhìn vẻ mặt hắn khổ sở, cười khúc khích “Vẫn chưa diễn xong sao?”
Tả Húc nhíu mày không trả lời. Thấy có điều không ổn, Lương Ưu Tuyền vội phanh xe, giật cổ áo hắn ra xem xét, thấy máu đang chảy ra từ bờ vai Tả Húc. Bảy, tám con dao cùng chém tới, làm sao có thể không bị thương cho được.
“Tới bệnh viện thôi!”
Tả Húc phất tay, tự vén áo sơ mi lên xem vết thương “Không có chuyện gì đâu, miệng vết thương không lớn. Mua tạm thuốc bột Vân Nam* dùng là được rồi.” Hắn vừa nói vừa ngẩng đầu, nhưng nhìn thấy ánh mắt của Lương Ưu Tuyền thì không khỏi giật mình “Sao thế?”
(* là một loại thuốc trị thương nổi tiếng của Trung Quốc, do bắt nguồn từ bác sĩ của tỉnh Vân Nam nên được gọi là thuốc bột Vân Nam. Quần Lót băn khoăn quá, nên để là ‘yunnanbaiyao’ hay là ‘thuốc bột Vân Nam’ bây giờ?)
“Sao anh lại đồng ý diễn vai nam chính cho bộ phim của Ngô đạo diễn?”
“Anh muốn diễn thôi.”
” Cứ như vậy?…” Lương Ưu Tuyền nghiêm túc nhìn hắn.
…
Tả Húc nói chậm rãi nói “Được rồi. Ngô Thiên Khải lợi dụng chuyện đó để làm điều kiện trao đổi với em, khiến anh thấy hơi khó chịu.”
(Hơi thôi sao = =)
Lương Ưu Tuyền chăm chú nhìn hắn lâu thật lâu… Hắn rõ ràng rất thích đóng phim lại phải lùi về sau hậu trường; hắn rõ ràng rất giỏi võ lại để mặc cô đấm đá chính mình; hắn rõ ràng rất hiệp nghĩa nhưng lại bảo vệ kẻ chủ mưu vụ buôn lậu; thậm chí hắn còn vì bảo vệ thể diện của một cảnh sát hình sự là cô mà bỏ qua cơ hội làm anh hùng. Rốt cục thì Tả Húc là người như thế nào?
Đột nhiên Lương Ưu Tuyền nhoài người ra hôn nhẹ môi Tả Húc một cái, sau đó nhìn thẳng về phía trước, lái xe đi tìm tiệm thuốc.
“…” Tả Húc sờ sờ môi mình… Mắt xoay một vòng, phải tận dụng thời cơ thôi “Anh mệt rồi. Mau tới khách sạn.”
(Tận dụng thời cơ *lăn lộn* thật thâm hiểm)
“Ráng đợi một chút, để em đi tìm tiệm thuốc.”
“Khách sạn có hết mà. Chữa bệnh và chăm sóc, cái gì cũng có.”
(Chăm sóc vừa chữa bệnh *vật vã* sao anh nham hiểm giống em quá vậy *vật vã*)
“Vậy được rồi. Nhưng anh đừng chọn chỗ đắt quá, em không mang nhiều tiền đâu.”
“Anh trả anh trả. Anh rất cởi mở* mà.” Tả Húc nhếch mép, cười quỷ dị.
(* nguyên văn là ‘mở’ 开 Dịch là cởi mở cho nó đúng vậy.)