Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341647
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.
br>Nghĩ thế Lương Ưu Tuyền bắt đầu thấy mình càng lúc càng thua lỗ!
…
Chờ khi đến trước trạm thu phí, Lương Ưu Tuyền ngây ngẩn cả người. Hơn mười chiếc xe tải dán kín cửa sổ đang đứng xếp hàng. Các dụng cụ quay phim chất đầy như núi. Toàn bộ phóng viên quay xung quanh những xe chuyên dụng của diễn viên chính, vẻ mặt như đang đánh trận.
“Chưa tới 6h cơ mà, sao nhiều người thế?” Cô hỏi.
“Đây là một kiểu lăng xê thôi mà. Một mặt hô gào giữ bí mật, mặt khác nhả tin tức cho giới truyền thông. Chuyện thường tình ý mà.” Trương Cường cười, nhẹ nhàng giải thích.
“Vậy giờ chúng ta đi theo họ hay đi trước?”
“Đi cuối cho đỡ bị chú ý. Tuy không chụp được Tả tổng nhưng chụp được lái xe riêng là tôi thì cũng đủ để có tin về tòa soạn rồi.” Trương Cường đã làm nghề này vài năm, đương nhiên hiểu chuyện.
Lương Ưu Tuyền nghe xong liền vội đội mũ, đeo kính râm vào. Chụp ai thì chụp, miễn tránh xa cô là được.
…
Sau nửa tiếng “chiến đấu hăng hái”, khu thu phí xôn xao cũng yên tĩnh trở lại.
Cho đến khi đến trạm xăng Lương Ưu Tuyền mới chuyển lên ngồi cùng xe với Tả Húc.
Trong xe chỉ có vài trợ lý nam. Tả Húc đang xem kịch bản không thèm ngẩng đầu lên, vỗ vỗ cái ghế không bên cạnh, chăm chú đọc lời thoại.
“Mới cắt tóc à?” Lương Ưu Tuyền thấy hắn đang để kiểu đầu của học trò, không nhịn được giơ tay lên xoa đầu.
Tả Húc mới đầu không nói gì, bỗng nhiên hắn kín đáo nhìn Lương Ưu Tuyền “Thì ra cô là con gái? Ách…” Vừa dứt lời Tả Húc đã bị Lương Ưu Tuyền tung cho một chưởng.
“Anh đang ôn lời thoại mà. Ah, em tập thử với anh xem nào.” Tả Húc đưa cô kịch bàn, vuốt trán.
“…” Lương Ưu Tuyền cầm kịch bản lên xem xét. Ừm, có câu đó thật.
Đối thoại bắt đầu.
“Thì ra cô là con gái?”
“Ha ha, anh nhìn ra được à.” Lương Ưu Tuyền đọc đều đều.
Tả Húc ngượng ngùng sờ tóc, cười ngờ nghệch “Cô đi giày thêu.” Tả Húc vừa nói vừa chỉ vào mu bàn chân Lương Ưu Tuyền, kinh ngạc khi thấy đôi giày đen.
“Ha ha. Quả nhiên là họa sĩ, quan sát thật cẩn thận. Ha ha ha.” Lương Ưu Tuyền nói, mặt vô cảm.
(Diễn viên củ cải = =)
Tả Húc cất quyển kịch bản lại “Gà mái đẻ trứng so với em đọc còn tình cảm hơn. Không cần tập nữa, ngủ đi.”
“…” Cô cũng đâu có tự nguyện đọc lời thoại đâu, nhớ không hả?
Dù sao thế cũng bớt việc cho Lương Ưu Tuyền. Cô ôm chăn mền nằm ở đuôi xe ngủ bù. Chiếc xe lăn đều đến khu quay phim. Đợi đến khi Lương Ưu Tuyền tỉnh lại, cô nghe có tiếng tập thoại đâu đó.
Cô dụi mắt, rướn cổ lên nhìn liền thấy cảnh một cô diễn viên trẻ tuổi ngồi gần Tả Húc. Có vẻ như hai người đang tập thoại, hơn nữa còn rất nhập tâm.
Tả Húc cười dưới ánh mặt trời sáng lạn, cô gái kia vẻ mặt thẹn thùng, thỉnh thoảng lại vuốt vuốt cái bím tóc của mình cười rộ lên, giống hệt một đóa hoa loa kèn.
Lương Ưu Tuyền không ý thức được nhíu mày. Này này, đang trước mặt mọi người đấy, thân mật cái rắm!
(Ghen rồi ='>.)
Cộp cộp cộp. Lương Ưu Tuyền dùng giày gõ mạnh khi đi ngang qua hai người bọn họ, hai tay chống xuống, leo lên ghế phụ ngồi.
Nhưng mà những âm thanh kinh khủng cô tạo ra hình như không ảnh hưởng đến cảm xúc của nam chính với nữ chính thì phải. Lương Ưu Tuyền nhìn qua kính chiếu hậu, bọn họ vẫn đang lầm rầm đọc, thậm chí còn bắt đầu có những hành động lưu manh với nhau nữa.
Sau khi thuộc lòng đoạn đó, nữ chính lau mồ hôi trên trán, tiện thể đưa cho Tả Húc một tờ khăn giấy “Anh Tả Húc có muốn uống nước không ạ? Để em đi lấy.”
“Không cần đâu. Em về nghỉ ngơi đi, tý nữa gặp sau.” Tả Húc ra hiệu cho lái xe. Anh ta lập tức liên hệ với lái xe của nữ chính để cô về xe.
Sau khi nữ chính đi rồi Tả Húc mới quay lại bộ dạng lười biếng, nằm tại chỗ đánh một giấc. Hắn ngáy ầm ầm, hoàn toàn bỏ qua sự tồn tại của Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền nheo mắt lại. Cô vừa muốn nổi đóa lại nhớ ra, mình với hắn đã chẳng là gì nữa rồi.
Bỗng nhiên cô hiểu ra. Tả Húc hiện tại nhất định cảm thấy như được giải thoát, chuyện lên giường kia hắn đã không cần phải chịu trách nhiệm nữa rồi. Có được chuyện tốt như vậy lẽ nào lại không sung sướng sao?
Đúng lúc đó thì điện thoại của cô đổi chuông. Cô tức giận nghe máy.
“Ah, Cổ Ngọc… Thật xin lỗi, tôi đang không ở trong thành phố. Dạ… Chuyện công việc ấy mà… Dạ… Chờ khi nào về rồi hẹn gặp sau.” Lương Ưu Tuyền thở phào một cái. Cô vừa cúp máy thì điện thoại lại đổ chuông. Cô nhìn thoáng qua, là cuộc gọi từ quốc tế.
“Alo?… A, là anh à Ngô tiên sinh… Không có gì, bữa tiệc đó tôi đã gặp cha anh rồi… Ah, anh đang bận mà, chuyện công tác quan trọng nhất… Dạ… Tôi sẽ chú ý giữ an toàn, vâng, khi nào anh về rồi gặp sau. Hẹn gặp lại.” Cô cúp điện thoại, nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Màu xanh của rừng rậm thổi bay tâm tình phiền muộn của cô. Oh yeah, bắn vịt thôi!
Tả Húc nâng mũ lên, nhìn bóng lưng cô… “Khục khục khục!… Khục khục khục!…”
(Chị thôi nhưng anh có thôi đâu ='>…)
Mấy người trợ lý thấy Tả tổng không ngừng ho khan, vội lôi ra mấy chai nước uống các loại đưa cho hắn.
Tả Húc nhìn một vòng trừng từng người một. Đám trợ lý không ai dám trêu tức đại