Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
BOSS, lại vội vội vàng vàng cất mấy chai nước vào.
Tả Húc tiếp tục ho, thấy cái đầu Lương Ưu Tuyền vẫn lười biếng không chịu quay lại liền vỗ thật mạnh vào ghế trước “Lương Ưu Tuyền, em điếc à? Anh muốn uống nước.”
Vào, một lọ nước khoáng bay đến trước mặt Tả Húc. Nếu không phải hắn biết võ thì chắc đã ăn cả chai nước bằng hốc mắt rồi.
Tả Húc hừ một tiếng, mờ cửa sổ ném chai nước ra “Anh muốn cà phê!”
“…” Lương Ưu Tuyền lười biếng quay lại. Bên cạnh hắn có đến ba bốn trợ lý, không cần sai bảo cô thế chứ.
Lương Ưu Tuyền vốn có thể cho hắn câm miệng, nhưng trước mặt người ngoài không muốn làm hắn mất mặt. Cô lười nhác đứng dậy, nghiêng nghiêng ngả ngả đứng trong xe pha cà phê.
Tả Húc khoanh tay trước ngực, không chịu nhận tách cà phê. Trước khi hắn kịp mở miệng ra đổi chủ ý, Lương Ưu Tuyền ghé vào tai hắn uy hiếp “Nếu anh không uống nhanh em sẽ đổ cả tách cà phê nóng này vào đầu anh.”
“…” Tả Húc đưa tay ra nhận tách cà phê, tay còn lại kéo cô xuống ngồi bên cạnh.
Hai người ngồi im không được năm phút đồng hồ.
Bỗng nhiên Tả Húc giơ tay ra “Cho anh mượn điện thoại một lát.”
“Làm gì thế?” Lương Ưu Tuyền mù mịt hỏi hắn, lôi điện thoại trong túi quần ra. Trong lúc cô chưa quyết định được là có nên đưa hay không thì Tả Húc đã giật lấy, nhanh chóng lôi pin ra. Bai bai nhé!… Và thế là cục pin bay vào khe núi.
(Thật là bỉ ổi!)
Sau khi làm xong chuyện xấu, Tả Húc thản nhiên quay lại. Đối với vẻ mặt nghẹn ngào trân trối không thốt lên lời của Lương Ưu Tuyền vẫn còn mặt dày ra vẻ tốt bụng “Điện thoại anh có hai sim, có cần anh giúp không?”
“Anh!… Anh tưởng anh để kiểu đầu học sinh đó thì tôi sẽ coi anh như trẻ con không hiểu chuyện à?!”
Lương Ưu Tuyền rống lên một tiếng, đáng sợ đến mức các trợ lý phải dạt hết về ghế sau. Cảnh giới cao nhất của nghề nghe lén chính là mặc kệ tình hình đặc sắc cỡ nào vẫn có thể giả vờ như đang ngủ.
Tả Húc ra dấu im lặng, không quên trao cô một ánh mắt với hàm ý “thật thất vọng”… “Chỉ là cái điện thoại thôi mà. Anh sẽ mua cái khác cho em, được chưa? Ban nãy là vô tình trượt tay thôi…”
Lương Ưu Tuyền tuy trừng mắt lườm hắn, tay nắm thành quyền nhưng thật ra với hành vi vô lý của Tả Húc lại có cảm giác cam chịu. Cô ngồi xuống, ra vẻ dịu dàng hỏi “Anh này, anh nói xem nếu giết một nam diễn viên trong khu rừng hoang vu này, xẻ thịt hắn, phanh thây hắn, rồi chôn đi thì liệu có bị phát hiện không?”
Chỗ quay phim là một dãy núi cao vừa vừa, nhưng phong cảnh thì đẹp như tranh vẽ.
Lương Ưu Tuyền vốn tưởng rằng phải tự mình dựng liều đốt lửa, không ngờ trong này có cả làng du lịch. Nói tóm lại là cái giường xếp cô vác từ nhà đi dường như không có cơ hội được sử dụng.
Phó đạo diễn cầm loa đi quanh quanh kêu mọi người kí tên để đi lấy phòng. Tả Húc với tư cách nam chính đương nhiên đãi ngộ không tồi, căn phòng tốt nhất có chứa đài ngắm cảnh hình quạt cũng là dành cho hắn sử dụng.
Đám trợ lý của Tả Húc thì xách túi lớn túi nhỏ quay về phòng chuẩn bị, còn nhóm diễn viên thì phải đứng ở đại sảnh chờ chỉ thị cảu đạo diễn.
Sau khi tất cả đã xong xuôi Lương Ưu Tuyền mới phát hiện ra chẳng ai để ý đến cô. Cô vội gọi Tả Húc, nói “Anh cũng quá đáng quá rồi, chẳng lẽ ép em ngủ ở hành lang à?”
“Em lên lầu cùng trợ lý trước đi. Cứ chọn cái giường em thích. Dù anh có phải nằm hành lang thì cũng không thể để cảnh sát phải làm thế được, đúng không?” Tả Húc nói ngọt xớt.
“…” Lương Ưu Tuyền nghe thấy hắn nói trong phòng hắn còn những người khác thì mới yên lòng đi. Trước khi đến đây cô đã nghĩ kĩ rồi, nhất định phải giữ khoảng cách với Tả Húc, chứ nếu để Đỗ Mai Mai cứ ba ngày lại chạy đến đồn khóc lóc thì cô cũng chịu không nổi.
Nhưng khi bước vào phòng thì một vấn đề mới lại tới. Trong căn phòng rộng rãi này các trợ lý của Tả Húc – trước khi Lương Ưu Tuyền lên lầu – đã kịp thời chiếm chỗ rồi. Hai người ngủ giường đôi, hai người ngủ ở ghế sô pha trong phòng khách, chỉ còn một cái phòng ngủ không quá lớn cho Tả Húc. Lương Ưu Tuyền đương nhiên không có khả năng ngủ cùng đàn ông lạ, càng không thể ngủ cùng giường Tả Húc, bởi thế cô đã không làm thì thôi chứ làm rồi là phải làm cho xong, đành chuyển giường xếp ra cái ban công ngắm cảnh ngoài trời. Trước khi ngủ được ngắm trăng cũng không tệ, cô tự an ủi mình.
Sau khi cô sửa soạn xong liền thư thái nằm trên giường, hai tay gối đầu hưởng thụ ánh mặt trời buổi chiều, gió mùa hạ nhẹ nhàng thổi. Cảm giác thật tuyệt.
Nghĩ về chuyện ngày xưa, suốt 23 năm qua cô xem như đã quen với lối sống này rồi. Các loại quy củ luôn có mặt trong cuộc sống của cô, bình ổn, duy chỉ có mấy năm đó là cô thấy lúc lên lúc xuống bất ngờ. Sinh mệnh đột nhiên xuất hiện một người ông nguyện ý cùng ta chia sẻ vui sướng ưu sầu, nguyện lúc ta mệt mỏi đứng ra an ủi. Ah, qua nhiên thần kì.
Mà cô, đối với những kế hoạch trong tương lại thì giống như các cô gái khác, chính là kết hôn, sinh con rồi sống đến cuối đời. Chỉ là cô đã ngây thơ cho rằng mối tình đầu chín