Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341658
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1658 lượt.
ả thù” ở tập đoàn Tinh Hỏa. Phun hết sạch một bình thuốc sát trùng cho cái bếp, mùi sặc sụa đến mức cô nước mắt giàn dụa. Tay cọ bồn tắm đến cứng đờ ra, cọ tủ lạnh đến mức mồ hôi bóng lưỡng, nhưng đầu óc cô vẫn trống rỗng, chỉ cố gắng dọn thật nhanh rồi đi.
Sau hơn ba tiếng sửa sang lại, căn nhà về cơ bản đã quay về hình dáng ban đầu, ngoại trừ khẩu súng màu đỏ trên cánh cửa.
Cô nhìn xung quanh phòng khách sạch sẽ, lau mồ hôi, sau đó bỏ chiếc chìa khóa căn nhà này ra khỏi chùm chìa khóa của mình, đặt xuống bàn. Nhưng lúc xoay người lại, cô mới phát hiện ra Tả Húc đang đứng ngoài cửa.
.
.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Các bạn đọc, tình huống hiện tại rất khó giải quyết. Đương nhiên Tả Húc với Đỗ Mai Mai không phải tình yêu nhưng mà Đỗ Mai Mai coi đó là tình yêu. Các bạn xem Tiểu Tuyền có nên buông tay không?
Lương Ưu Tuyền thấy Tả Húc sắc mặt u ám thì gượng gạo vuốt vuốt áo “Anh nghỉ ngơi đi, em phải về cục đã.” Nói xong cô lách qua Tả Húc tính chạy, nhưng lại bị hắn giữ cổ tay lại.
Tả Húc lôi cô đến ngồi lên ghế sô pha, không nói gì cả. Hắn giật bỏ cà vạt, nghiêng người nằm vật xuống tựa vào chân cô, nhắm mắt lại, cố rũ hết cảm giác mệt mỏi.
Lương Ưu Tuyền gắng gượng tựa vào ghế sô pha. Cô cúi xuống nhìn Tả Húc. Một cánh tay hắn rủ xuống sàn nhà, tay còn lại tùy tiện khoác lên vai. Hắn chưa bao giờ tỏ ra mệt mỏi trước một lô một lốc công việc hàng ngày, nhưng hôm nay nhìn hắn đặc biệt mệt.
Không tự chủ được bản thân, Lương Ưu Tuyền vuốt vuốt tóc hắn, tựa như đang an ủi một con mèo nhỏ bị bỏ hoang. Có lẽ trước đây hắn cũng đã rất nhiều lần ngã vật xuống chiếc ghế sô pha này, chỉ là chưa từng có ai biết điều đó thôi.
“Tức giận?” Tả Húc trở mình, đầu ngón tay lướt qua khuôn mặt cô.
“Em không đi, em còn phải đi làm nữa.”
“Công việc của em không phải là giám sát anh sao? Anh đi khoảng một tháng, có thể có nguy hiểm.” Tả Húc kéo tay cô, cầm chìa khóa đi đến thang máy.
Đúng lúc cửa thang máy mở ra, Lương Ưu Tuyền lập tức cách xa Tả Húc một khoảng. Ai mà biết được thám tử tư của Đỗ Mai Mai có đang đứng góc nào chụp ảnh không chứ?
“Đợi đã Tả Húc.” Cô lại kéo Tả Húc vào thang máy, ấn tháng máy đến tầng cao nhất. Tả Húc mù mờ nhìn cô, chờ cô nói tiếp.
Lương Ưu Tuyền vuốt áo, nói “Em không có đùa đâu, quan hệ của chúng ta dừng ở đây. Em muốn có một mối tình đẹp, muốn cưới một người thật lòng yêu mình. Có lẽ anh ấy cũng là cảnh sát như em, như thế sau này bọn em còn có thể cùng nhau bàn luận tình tiết vụ án lúc ăn cơm, sẽ không sợ nhàm chán.”
Tả Húc một tay trong túi quần, tựa vào tường nhìn cô. Thật sự thì tin này đối với hắn cũng không phải là một tin không tốt, như thế hắn khỏi phải nhức đầu lo đối phó với Lương gia già trẻ, cũng không cần sợ bị Lương Ưu Tuyền dùng súng bắn cho vào phát. Nhưng mà nếu như cô gái này biến mất khỏi cuộc sống của hắn hoàn toàn… Hắn cũng không biết nữa.
Sau một hồi lâu suy nghĩ, Tả Húc thở dài “Được rồi, nếu em đã quyết thì anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Sáng mai anh sẽ ra ngoại thành quay phim. Phim của Ngô đạo diễn chính thức khởi quay.”
Lương Ưu Tuyền giật mình “Anh đi cùng ai?”
“Lái xe, mấy người trợ lý, vốn có em nữa nhưng nếu em khôngmuốn thì thôi.” Tả Húc vuốt tóc, nói thêm “Vai của anh là họa sĩ nên muốn quay trong núi.”
Trước đầu Lương Ưu Tuyền không hiện lên cảnh núi non trùng điệp tươi đẹp, mà là rất nhiều loại mãnh thú báo hổ rắn rết đang chờ đợi.
(Bó tay chị = = em còn tưởng chị sợ anh bị tấn công, nhìn kĩ lại mới thấy hóa ra chị muốn đi săn ='>.)
“Thôi em đi cùng vậy. Vốn dĩ không có sự đồng ý của cảnh sát anh cũng không được đi đâu, trừ khi có cảnh sát đi theo để đảm bảo anh không vượt biên trốn.” Lương Ưu Tuyền vừa nói vừa cố nhớ lại vị trí khẩu súng săn. Hừm, không biết nó đang ở trong phòng ông hay ở trên giá sách của ba nhỉ?
“…” Tả Húc thất vọng lườm cô.
※※※
Năm giờ sáng hôm sau, lái xe của Tả Húc, Trương Cường đến đón Lương Ưu Tuyền.
Lương Ưu Tuyền một thân vác đầy trang bị quân đội: dao đa chức năng, chai nước chuyên dụng, giày leo núi, dây thừng, súng săn các loại,… Ah đúng rồi, cô còn đến tận cơ quan xin thêm cả mấy cái lựu đạn hơi cay nữa.
“Lương tiểu thư, cô muốn đi đánh trận sao?” Trương Cường trêu chọc.
Lương Ưu Tuyền không trả lời, cẩn thận cất giường xếp và đồ cấp cứu vào cốp xe, không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất*, chỉ sợ đống này bị hỏng cái gì.
(* là một câu thành ngữ TQ, đại ý là không sợ những cái to tát mà lại sợ những việc nhỏ nhặt bất ngờ xảy ra. Nói tóm lại là cái gì cũng có thể xảy ra.)
“Tả Húc đâu rồi?”
“Tả tổng đi trước rồi. Cậu ấy hẹngặp tại trạm thu phí ở đường cao tốc.”
Lương Ưu Tuyền gật đầu. Hôm qua cô phải kí cam kết thì cục mới cho Tả Húc đi khỏi thành phố. Nhưng một khi có gì xảy ra thì cô sẽ phải chịu trách nhiệm hoàn toàn. Đương nhiên luật sư của anh ta cũng có thể kí cái cam kết này nhưng độ tin cậy khá thấp, cảnh sát sẽ cố hết sức rút ngắn thời gian đi xa của hắn lại.<