pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tỷ, Cho Em Đường Sống!

Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây

Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015

Lượt xem: 1341494

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1494 lượt.

hì lại bị Tả Húc kéo xuống nằm cạnh.
Lương Ưu Tuyền rất sợ hắn sẽ nói gì, nhưng khi quay sang lại thấy Tả Húc đang nhai nhồm nhoàm đến phồng cả miệng, cô không nhịn được mỉm cười, bởi vì Tả Húc có mặt trái xoan tiêu chuẩn, bây giờ mặt phồng ra trông giống hệt một con chuột.
“Cười cái gì mà cười, nghiêm túc chút xem nào.” Tả Húc vẫn đang nuốt.
Nghe xong những lời này Lương Ưu Tuyền dứt khoát cười to, chọc chọc hai má hắn nói “Anh nói xem, ai mà tin được đây chính là Vương bài nghệ thuật lạnh lùng phong độ chứ, ha ha…”
“…” Tả Húc hất hai cái ma trảo đó ra, cầm lon bia của cô lên, nhét miếng mực cuối cùng vào miệng của cô, Lương Ưu Tuyền vừa giãy dụa vừa cười to, thế là hiện tại đang có hai con chuột vừa ăn vừa cười nhạo lẫn nhau, cũng rất ăn ý cùng nhau chạm lon.
“Thua phải ăn cánh gà nướng.” Tả Húc bắt đầu bắt đầu ‘trò chơi’.
“?!”… Lương Ưu Tuyền không muốn thua, đành ngửa cổ lên uống ừng ực.
Nhưng cuối cùng vẫn là Tả Húc giảo hoạt uống xong trước.
Lương Ưu Tuyền đần độn, u mê đành chịu thua.
Cứ như vậy hai người vừa cá cược vừa uống, chỉ một lát lại bật một lon mới.
Lương Ưu Tuyền say rồi, ngồi đối diện Tả Húc rung đùi đắc ý, hát vang bài “Tôi là một người lính*”… Bỗng nhiên Tả Húc cảm thấy giọng hát của cô bé này có sức ‘nôn mửa’ rất kì diệu.
(* Một bài hát của quân đội. Bạn nào muốn nghe thì vào đây)
“Em hát hay chứ?”
“Là một người không phải trong ngành mà nhận xét thì, anh tin tưởng không ai có thể hát một cách… mãnh liệt hơn em.”
“Hả? Không hiểu, là tốt hay không tốt?”
“Đương nhiên là tốt, em chỉ cần hát ba câu thì các chiến sĩ nhất định sẽ chiến đấu rất anh dũng cho xem.” Tả Húc “thành thật” nói.
“…” Lương Ưu Tuyền trợn trừng đôi mắt đã ngà ngà say lên. Sao nghe giống đang xỏ xiên nhau vậy?
Tả Húc vỗ vỗ mặt cô “Ông trời có công bằng đấy, cho em bao nhiêu thì sẽ lấy đi bấy nhiêu, đừng để ý mà làm gì.”
“…” Lương Ưu Tuyền nheo mắt, ngay sau đó tung cho hắn một chưởng “hắc hổ khoét tim”.
Tả Húc bị cô áp đảo trên ghế, vừa đỡ vừa cười. Đến khi Lương Ưu Tuyền đã mệt hắn mới dùng một chút lực, thoáng một cái đã ép cô vào lồng ngực mình. Lương Ưu Tuyền chưa có phản ứng gì, má đã ép sát vào người hắn, ngây thơ chớp mắt.
Tả Húc vuốt mấy sợi tóc của cô, vừa có vẻ nghiêm túc vừa có vẻ mơ màng nói “Tiểu Tuyền, làm tình nhân* của anh đi.”
(* nghe sang tiếng Việt thì rất bỗ bã nhưng Quần Lót nghĩ trong tiếng TQ nó không thế đâu. Tình nhân chính là người yêu, tình nhân, người tình,… ở Việt Nam. Khổ nỗi các nghĩa đó đều có hàm ý khác nhau. Không tìn được từ nào khác để diễn tả đủ cả, đã thế dùng bản gốc. Mọi người đừng hiểu nhầm Tả Húc nha.)
“Tình nhân” trong từ điển có hai loại giải thích. Một là bạn bè với tình cảm rất sâu đậm; một loại khác là người yêu. Nhưng ở thế giới hiện đại này nó còn có nghĩa thứ ba, chính là “người yêu không thể công khai với thế giới”.

Lương Ưu Tuyền nghĩ mình nhất định uống đến đầu óc có vấn đề rồi nên mới có thể nói ra: cho em thời gian.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bắt đầu ~ bắt đầu rồi! Ai cá Lương Ưu Tuyền sẽ đồng ý giơ tay trái, ai cá cô sẽ đá bay Tả Húc giơ tay phải. Người thắng sẽ được tặng một vé đi xem hòa nhạc!
PS giờ làm thêm đã hết, từ hôm nay sẽ bình thường trở lại. Mặt khác, cảm ơn A Tử đã vất vả, ôm cái nào!






Sáng sớm hôm sau Lương Ưu Tuyền tỉnh lại, phát hiện mình đang ngủ trên giường Tả Húc, quần áo nguyên vẹn, mà trong phòng lúc này cũng chỉ còn lại mình cô.
Lương Ưu Tuyền tự rót cho mình một chén trà nóng, ngồi trên ghế tựa ngắm phong cảnh, trong lòng đắn đo không biết có nên chấp nhận lời đề nghị của Tả Húc không.
Nói thật, cô đối với Tả Húc tồn tại một loại hảo cảm gần giống như với tri kỉ lâu năm. Dù quen nhau chưa lâu nhưng hắn rất hiểu cô, luôn biết rõ làm thế nào để giải thoát cô khỏi áp lực. Chuyện vốn đơn giản như vậy, nhưng giờ cô lại phải cân nhắc đến một vấn quan trọng khác, quan hệ của họ lại tồn tại người thứ ba.
Cô nhíu mày. Bây giờ cô có thể ung dung tự tại, vui vẻ sảng khoái, nhưng khi về tới thành phố nhất định sẽ lại bị cuốn vào một hồi tranh cướp. Nếu vậy tốt nhất là bây giờ cứ thả lỏng, giả vờ ngốc nghếch chơi thêm mấy ngày, sau khi trở về đôi người đôi ngả.
Nghĩ thế, cô cầm thẻ VIP của khu tập thể hình lên. Khu du lịch này có đủ trò giải trí lẫn tiện nghi, trước đi lặn cái đã.
Nhưng mà cảnh cứu người trong nước này quay mấy tiếng vẫn chưa xong. Tả Húc đã có mấy vết tím bầm rồi nhưng Vương Hiểu Linh vẫn khiến Ngô đạo diễn không hài lòng.
“Vương Hiểu Linh! Tư thế chạy dưới nước của cô khó coi quá! Càng sợ ngã càng dễ ngã. Làm lại!” Ngô đạo diễn cũng cáu rồi.
Lương Ưu Tuyền bơi xong liền đi ăn cơm trưa. Ăn cơm trưa xong, rảnh rỗi liền đi xem quay phim, thấy Tả Húc vô số lần bò lên từ dưới dòng nước chảy xiết, còn nữ chính cũng liên tục chân trần chạy vào trong nước, nhưng trên đường chạy liên tục mất thăng bằng.
Lúc này có một trợ lý đến bên cạnh Lương Ưu Tuyền, càu nhàu “Vương