Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.
ương Phỉ Nhi vặn vẹo trên ghế công tác, hơi chân đung đua, tay cầm chén rượu.
“Ai cho cô nghe điện thoại của tôi?”
Tả Húc tựa bên cửa, xoa huyệt thái dương. Tin cha nuôi Dương Lễ Trung bị ung thư khiến hắn khó lòng tiếp nhận, hơn nữa hắn vẫn không liên lạc được với ông ta. Dương Phỉ Nhi dùng thân phận người thừa kế về nước, tuy Dương Lễ Trung không có mặt nhưng di chúc thật sự là thật. Dương Phỉ Nhi lợi dụng chức vị cao nhất của mình ra lệnh công ty phải lập tức sửa sang và nộp báo cáo, cho nên hiện tại tất cả các ngành đều đang tăng ca, công ty đang rối loạn.
“Tôi nào biết cuộc điện thoại đó có quan trọng hay không, anh gấp cái gì…” Dương Phỉ Nhi cong môi, bộ dáng vênh vênh váo váo ban nãy đã biến mất, thay vào đó là vẻ ngây thơ vô tội.
“Cô nói cho tôi cha nuôi đang ở viện nào. Tôi muốn đi gặp ông ấy.” Vẻ mặt Tả Húc mệt mỏi. Dương Lễ Trung đối đãi với hắn như với con ruột, tuy mấy năm nay gặp mặt không nhiều nhưng hai người vẫn nói chuyện phiếm với nhau qua mạng. Huống chi họ vừa gặp tuần trước, sắc mặt ông ấy hồng hào khỏe mạnh, sao đột nhiên lại thành ung thư giai đoạn cuối được?
“Cha ở đâu tôi cũng không rõ lắm. Là nhờ luật sư tôi mới biết ông ấy bị bệnh nặng, tôi cũng đâu có liên lạc được đâu. Cha nhờ luật sư gửi tôi một bức thứ, trong thư nói hy vọng tôi nhanh chóng nhận lấy vị trí chủ tịch tập đoàn Tinh Hỏa, sợ ông không có nhiều thời gian.” Dương Phỉ Nhi dập tắt điếu thuốc, thở dài, nói “Tuy rất hoang đường nhưng thư và di chúc anh cũng thấy rồi đấy. Dù tôi không có hứng thú với Tinh Hỏa thì cũng phải thực hiện di nguyện của cha thôi.”
Tả Húc đã thấy thư viết tay của Dương Lễ Trung, đó là một bức thư khá dài. Đối với hiểu biết của hắn về Dương Lễ Trung thì đây đúng là thư ông viết. Chỉ là không có ai nói với hắn chuyện hắn phải lấy Dương Phỉ Nhi ah?
“Thật ra cha muốn giao công ty cho anh, lại sợ tôi không có người quản, nói trắng ra chính là một mua một bán. Sau khi kết hôn tôi tiếp tục đi chu du, còn anh làm chủ tịch, không ai mất gì. Anh chẳng những cưới được một cô vợ tươi như hoa đẹp như ngọc, lại còn trở thành ông chủ trẻ nhất của giới nghệ thuật, cần gì phải tỏ ra đau khổ như vậy?” Dương Phỉ Nhi nhấp một ngụm rượu, cười không cho là đúng.
“Dương Phỉ Nhi, cha ruột cô sống chết còn chưa rõ mà cô vẫn có tâm trạng đùa tôi sao?” Tả Húc cảm thấy bất đắc dĩ. Còn nhớ lần cuối cùng gặp Dương Phỉ Nhi, lúc đó con bé mới 17 tuổi, là cô con gái với mái tóc uốn cong màu hồng cùng với kiểu ăn mặc khác người Dương Lễ Trung yêu thương không dứt. Nhoáng một cái đã tám năm không gặp, Dương Phỉ Nhi tuy đã ăn mặc gợi cảm nhưng tính tình thì vẫn như năm đó, chỉ thích làm theo ý mình.
Dương Phỉ Nhi muốn nói gì, lại nghe thấy “ầm” một tiếng, cửa phòng làm việc bị đá văng.
Sau khi Lương Ưu Tuyền phát hiện nhà trọ không có người liền đi thẳng đến văn phòng. Cô biết mình bị lừa, nhưng cái người đã lừa mình là một con yêu tinh 100%!
Dương Phỉ Nhi cũng khôn sợ hãi. Dựa vào ánh mắt Tả Húc, cô nhận ra mối quan hệ giữa cô gái này với Tả Húc.
Vì thế đôi giày cao gót gõ lanh lảnh, chậm rãi đi đến phía Lương Ưu Tuyền.
Dương Phỉ Nhi cao ngạo giơ cằm, cay nghiệt nói “Vị tiểu thư này, tôi không cần biết cô là ai, yêu cầu cô lập tức rời khỏi đây. Nếu không dù mất tài liệu gì tôi cũng sẽ tính sổ với cô.”
Sau khi nghe xong, Lương Ưu Tuyền xì mũi coi thường, đáp lại “Chị đây không thể dọa bừa đâu.”
Cô không đợi Dương Phỉ Nhi lại mở miệng, lôi giấy chứng nhận ra “Tôi cũng không cần biết cô là ai, xin đưa ra CMND. Cảnh sát vừa nhận được tin báo của một người giấu tên rằng ở đây có gái bán dâm!”
(Thật độc ác! Chửi thật độc!)
A há, nhóc con ơi, tính chơi chị sao?! Chơi chết mi đi!
Dương Phỉ Nhi nhìn qua tấm huy hiệu cảnh sát màu bạc “Chậc chậc, thì ra là cảnh sát hình sự à… Thất lễ thất lễ.”
Lương Ưu Tuyền lườm cô ta. Tả Húc lập tức kéo Lương Ưu Tuyền đến bên cạnh, yếu ớt giới thiệu “Đây là Dương Phỉ Nhi, chủ tịch mới của Tinh Hỏa. Còn đây là Lương Ưu Tuyền, bạn gái tôi.”
Dương Phỉ Nhi khinh miệt dò xét Lương Ưu Tuyền, tiếp đó quay qua tả húc nói “Khẩu vị chồng tương lai của em rất tệ nha, nhưng cũng không sao. Trước khi kết hôn em cũng không phản đối anh có nhiều bạn gái, tư tưởng em có hơi khác biệt…”
“Dương Phỉ Nhi, Lương Ưu Tuyền sẽ không bị chuyện này chọc tức đâu.” Tả Húc thong thả đáp lại.
Thật ra tay Lương Ưu Tuyền đã sớm ngứa ngáy, nhưng lại bị Tả Húc chặn lại. Hắn kéo Lương Ưu Tuyền ra khỏi phòng làm việc “Ngày mai sẽ gửi báo cáo cho cô. Chúc ngủ ngon.”
Lương Ưu Tuyền thở hắt ra, cầm cánh tay Tả Húc cọ sát “Ban nãy là em nóng tính, giờ anh lại lãnh đạm với cô ta như vậy, liệu cô ta có tìm cơ hội khó dễ anh không?”
Tả Húc ôm bả vai cô, cười cười “Cô ta còn cần anh kiếm tiền giúp, mà chẳng ai lại khó dễ tiền cả. Không có chuyện gì đâu.”
“Khi nào thì anh trở về quay phim? Lúc trước em thấy anh quay phim vất vả, giờ thấy anh đi làm ăn còn vất hơn. Em thật khó thở thay cho anh.” Lương Ưu Tuyền