Tác giả: Tiểu Hài Tử Ngươi Lại Đây
Ngày cập nhật: 03:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
i cũng đủ chết rồi.”
Tả Húc vuốt ve mái tóc cô, kéo cô đi vào phòng ngủ. Một giây giá ngàn vàng, không thể lãng phí, không thể…
Nhưng ý nghĩ của hắn thì như vậy mà không hiểu sao đêm nay dù nói gì Lương Ưu Tuyền cũng không nghe. Nguyên nhân là vì cô đột nhiên nhớ ra mình có thể sẽ thành mẹ, mà Tả Húc giống như chưa từng làm biện pháp an toàn.
…
“Không được, đừng túm chân em. Nếu nhào ra phía trước em sẽ theo bản năng đánh đấy!” Lương Ưu Tuyền nằm lỳ trên giường hất mắt cá chân, ý muốn thoát khỏi các loại “kiên cường không dứt” bổ nhào.
“Nửa đêm ở nơi hoang vu thế này em muốn anh đi đâu Durex* ah! Tin anh, anh nhất định sẽ “thu lại tự nhiên**”!” Tả Húc không đạt được mục đích thề không dừng tay. Hắn đối với Lương Ưu Tuyền từ trước đến nay luôn mặt dày mày dạn.
(* Durex là một nhãn hiệu BCS. ** là… là… thôi ai đọc H nhiều thì hiểu.)
Lương Ưu Tuyền cảm thấy một cỗ trọng lực đè lên lưng. Hoặc không làm, hoặc làm đến cùng. Cô nhắm mắt, đưa chân, đá Tả Húc lăn xuống giường.
Tả Húc lần này không có khí thế sét đánh không kịp bưng tay bò lên tiếp tục bổ nhào, mà là kêu thảm một tiếng, nằm bất động.
Lương Ưu Tuyền mở ra nửa con mắt, xoay tròn 180 độ úp xấp xuống giường. Cô vươn tay chọc chọc vai hắn, đợi hai giây không thấy hắn phản ứng liền thở nhẹ một tiếng, xông vào nhà vệ sinh lấy một chậu nước lạnh.
Tả Húc cũng không biết cô định làm gì, trộm đạo ngẩng lên nhìn thoáng, chỉ thấy Lương Ưu Tuyền bê một châu nước lớn chạy lại… “Ào ào”!… Giội cho Tả Húc một thân đầy nước.
Cái này cũng chưa xong, cô nâng não dưa của Tả Húc lên, lay mạnh, liều mạng cấu véo, miệng còn nói lời kịch ~ “Nhanh tỉnh lại! Nhanh tỉnh lại đi!”
(Nghe ảo thật = =!)
“…” Vốn đang tỉnh đấy, nhưng giờ thì khó mà tỉnh được. Cái gì chứ? Với tư cách là một cảnh sát đã qua đào tạo nghiêm chỉnh chẳng phải khi phát hiện người khác hôn mê sẽ làm hô hấp nhân tạo sao?… Không nên thế này chứ?
Lương Ưu Tuyền phát hiện ấn huyệt nhân trung không được, liền giơ cánh tay lên, căng năm ngón tay ra, hướng Tả Húc đang ướt sũng nghiêng người nằm rạp trên đất. Bốp, một cái tát rất mạnh đập vào đầu hắn, đau dớn.
“Ha ha, anh tỉnh rồi à?!”
“Không. Vừa chết rồi.”
“…” Lương Ưu Tuyền giúp hắn xoay mặt rồi, cầm khăn mặt vắt trên cổ mình giúp hắn lau mặt, sau đó ân cần nói “Anh chắc là mệt lắm rồi, thay đồ đi ngủ đi.”
“…” Tả Húc nghiến răng nghiến lợi trừng cô “Còn em thì đừng ngủ!”
“Sao nào? Anh còn muốn đánh lén sao?” Lương Ưu Tuyền nhíu mày.
“Hừ!” Tả Húc nằm thẳng lại.
Vì thế đêm hôm nay, Lương Ưu Tuyền nằm trên giường ngáy o o, còn Tả Húc lại giữ nguyên tư thế “ướp lạnh” không thể vùng dậy, bởi chân tay đã bị buộc chặt.
Giữa trưa ngày thứ hai
Vèo! Bốp! ~
Tả Húc đỗ xe rồi bước vào một cửa hàng tạp hóa vùng ngoại ô. Chưa đến ba phút sau hắn đã ôm mười hộp Durex bước rồi. Người bán hàng ở siêu thị xếp hàng ngay ngắn đứng trước cánh cửa thủy tinh, dùng ánh mắt thương hại nhìn người con gái đáng thương ngồi trên xe.
(Mười ~ mười ~ mười … *lắc đầu* anh không phải người rồi ~ chị thật tội… đúng là vác họa vào thân mà.)
Lương Ưu Tuyền vẫn rất bảo thủ. Cô thấy hắn mang về nhiều hộp hồng hồng nhỏ nhỏ như vậy lập tức đeo một cái túi giấy lên đầu.
“Hừ!”
“Còn hừ nữa em vứt anh ra ngoài làm xác ướp bây giờ! Nhanh lái xe!” Lương Ưu Tuyền nhéo tay hắn, trốn dưới túi giấy thì thầm.
“…” Tả Húc vứt Durex lên đùi cô. Ngay khi Lương Ưu Tuyền vội vơ đống hộp nhỏ đó giấu đi, hắn lấy một cái bút đen, lướt như rồng bay phượng múa trên túi giấy, xoẹt xoẹt viết ra hai chữ to đùng: Cứ hừ!
Lương Ưu Tuyền cho rằng Tả Húc sẽ lái xe quay lại nội thành, nhưng bọn họ lại quay lại biệt thự. Lương Ưu Tuyền chạy đến bếp nấu sủi cảo, khẽ ngâm nga một khúc nhạc. Khó có cơ hội ở riêng với nhau, cô muốn thể hiện mặt hiền thê lương mẫu của mình ra.
“Anh không cần quay lại công ty xem sổ sách sao?” Lương Ưu Tuyền nhịn không được hỏi.
“Chút nữa nói sau.”
Giọng Tả Húc càng lúc càng xa. Hắn đi đến sân nhỏ, dùng xe đạp leo núi đạp một vòng trên bãi cỏ, xe này vẫn còn đi được.
Một lúc sau, Lương Ưu Tuyền bưng hai đĩa sủi cảo đến bên cửa gọi hắn vào ăn cơm. Ánh mặt trời chiếu vào mặt cô, cô dùng tay che nắng nhìn về phía Tả Húc, thấy hắn đang nằm ườn trên bãi cỏ xanh mơn mởn. Bên cạnh hắn còn có một con chó nhỏ lông trắng, tiểu cẩu này đang tựa vào chân hắn đánh một giấc.
“…” Tả Húc giật mình, nhịn không được bật cười. Hắn ôm tiểu cẩu đứng lên, ngồi lên xe, vỗ vỗ yên sau: “Ngồi lên, chúng ta ra ngoài dạo chơi.”
Lương Ưu Tuyền giả bộ mắt điếc tai ngơ, Tả Húc liền nhanh như chớp đến bên cạnh, cầm đĩa sủi cảo trên bàn giơ trước mặt cô. Ngay khi Lương Ưu Tuyền thò tay định lấy sủi cảo, Tả Húc thuận thế kéo cô đến ngồi trên yên sau, lại thuận tay nhét tiểu cẩu vào lòng cô.
Lương Ưu Tuyền ôm lấy tiểu cẩu trong vô thức. Thế là hai người một chó cùng nhau ra ngoài cửa lớn.
Biệt thự nằm ở ngoại thành, bốn phía xung quanh đều được bao bởi thanh sơn lục