Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341577

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1577 lượt.

uang bị ma khí của Thương Tiêu chấn động, thoáng chốc biến mất.
Trên phương diện năng lực cùng đối chiến, hai người bọn họ vốn là cách nhau một trời một vực… Trong đầu Nhược Nhất dần dần phiếm lên một chút trống rỗng, mang theo mấy phần tuyệt vọng mà nghĩ, như vậy cũng tốt, bọn họ đồng sinh cộng tử, Thương Tiêu cũng không cần phải mặc bản thân tiếp tục nhập ma càng sâu…
Mà Vụ Quy bị đả thương ở một bên trong lòng cũng rất rõ ràng, dựa vào năng lực của Thương Tiêu, lâu như vậy mà không bóp chết một Nhan Nhược Nhất thật sự là không thể nào nói nổi, hắn biết bây giờ trong nội tâm Thương Tiêu nhất định là vô cùng rối loạn, một bên phải đấu tranh với ma khí, một bên còn phải chú ý tới sinh mệnh của Nhan Nhược Nhất, tim càng loạn lại càng có thời cơ.
Mà nay thuật quyển cấm [2'> khắp bốn phía này chắc chắn là hao phí không ít yêu lực Thương Tiêu, mà phải duy trì nó thì yêu cầu càng nhiều yêu lực hơn. Nếu người thi thuật lúc này bỏ mình hoặc là bị trọng thương, thuật này tất nhiên là sẽ không đánh mà tan…
Vụ Quy bỗng chuyển tay, một đoản kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay hắn: Qua kiếp nạn này, có thể giết được Thương Tiêu, cũng là một vụ mua bán có lợi. Khóe môi hắn câu lên, mà trong mắt lại không hiện ra một tia vui vẻ. Giống như có thể ra khỏi đảo này không với hắn mà nói đều giống nhau, nhưng là bây giờ hắn nói với bản thân mình phải đi ra ngoài thôi.
Chẳng qua là có một lý do như vậy là đủ rồi.
Mặt hắn bỗng nghiêm lại, chủy thủ sắc bén hiện lên hàn quang, bổ không khí mà xẹt qua, thẳng hướng lưng Thương Tiêu, lực ném này rất lớn, nếu trúng mục tiêu, đủ để xuyên thấu qua lưng Thương Tiêu.
Nhược Nhất lại đang trong cơn hoảng hốt thấy được động tác của Vụ Quy, làm gì được khi nàng một chữ cũng nói không ra, hàn quang lóe tới, nhìn thấy nó sắp chui vào lưng Thương Tiêu. Nhược Nhất không biết từ đâu có được khí lực, đưa tay ra chắn.
Chủy thủ đâm vào mu bàn tay Nhược Nhất, trực tiếp xuyên thấu qua nó, mà dư lực mũi dao không giảm, chui nửa tấc có thừa vào thẳng lưng Thương Tiêu! Đóng bàn tay Nhược Nhất cùng lưng Thương Tiêu vào nhau, máu của Nhược Nhất từ lưỡi dao, ẩn ẩn xâm nhập vào trong xương cốt của Thương Tiêu.
Đồng tử đục ngầu tơ máu biến hóa vài lần, thoáng sáng trong lại một chút.
Mà lúc này Nhược Nhất đau đến mức sắp ngất đi, trước mắt nàng ập đến từng màn đen, nỗ lực chống đỡ muốn thăm dò tình hình của Thương Tiêu. Nhưng Thương Tiêu trước mặt bỗng lay động, hôn mê bất tỉnh còn sớm hơn nàng.
Nhược Nhất mơ hồ cảm thấy, cơn gió phía chân trời ít đi nhiều. Trong cơn mơ màng nàng nghĩ, tên Vụ Quy kia sẽ không thừa dịp hai người bọn họ đều mê man mà hạ độc thủ chứ.
Nhưng mà, thế cũng không sao. Dù sao Nhan Nhược Nhất cùng Thương Tiêu bây giờ thiếu ai cũng đều không được.
[1'> Vụ Quy trùng hợp phát âm như “Con Rùa” (Wù guī), cho nên bạn Nhược Nhất hiểu nhầm :) :) :)
[2'> Quyển cấm: bị giam trong một mảnh đất với xung quanh đều là tường cao bao quanh.






Trên tay đau đớn khó chịu làm cho Nhược Nhất tỉnh táo lại. Không thấy bóng dáng của Vụ Quy, phỏng chừng là thừa dịp này chạy rồi.
Nàng không biết mình hôn mê bao lâu, Thương Tiêu như trước nhíu chặt mày lại ngã trên người nàng.
Cơn lốc xoay tròn xung quanh đảo nhỏ đã giảm bớt lại không ít, nhưng là lấy thân thủ Nhược Nhất xông thẳng ra, như vậy hình như không có khả năng .
Mà nay chỉ có thể hy vọng khi Huân Trì tiến vào tìm bọn họ .
Thủy thủ xuyên qua bàn tay nàng đâm thẳng vào lưng Thương Tiêu bị nhổ ra ném sang bên cạnh, vết máu trên mặt đã muốn khô cạn, xem ra thời gian cũng không ngắn. Nhược Nhất cẩn thận trở người Thương Tiêu lại đây, một khối bạch ngọc từ bên hông hắn rơi xuống, Nhược Nhất nhặt lên nhìn thấy, “Canh suông mì sợi” bốn chữ rõ ràng khắc trên mặt ngọc bội, chỉ là một số đường nét của ngọc bội không còn sắc sảo như trước, như là từng trải qua chủ nhân một lần rồi lại một lần vuốt ve ngắm nghía, trở nên mượt mà bóng loáng rất nhiều.
Nàng nghĩ tới cái đêm duy nhất của Thương Tiêu với nàng.
Ngắn ngủi giống như một khắc mà lại kéo dài giống như suốt đời. Dừng lại ở chỗ sâu trong trí nhớ nàng, một sự tiếp xúc mềm mại hóa thành hương vị ngọt ngào chảy ngược, dịu dàng tỏa ra xương cốt tứ chi.
Nhược Nhất không hề giãy dụa, tùy ý để Thương Tiêu lấy máu của nàng bao nhiêu tùy thích.
Không biết qua bao lâu, có lẽ uống đủ rồi, Thương Tiêu buông lỏng tay của Nhược Nhất ra. Mà lúc này tay nàng đã xanh trắng ửng màu tím gần như khô máu, giống như tay quỷ.
“Tiêu hồ ly.” Nhược Nhất lẳng lặng gọi hắn. Hắn mở to đôi mắt sáng màu tím nhìn không trung. Thấy dáng vẻ này của hắn, Nhược Nhất càng im lặng. Tính tình của Thương Tiêu lãnh đạm, xưa nay đối nhân xử thế với gương mặt lạnh lùng, ngạo khí trong mắt tràn đầy lại có thể làm người ta tức chết.
Mà Thương Tiêu lúc này, mặt không chút thay đổi, không giống dáng vẻ lãnh đạm xưa nay của hắn, mà là thật sự không buồn vui, không đau khổ vui mừng, giống như một con rối gỗ.
“Tiêu hồ ly.”