Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1574 lượt.
vọng được ôm hắn mà không hề có khoảng cách. . . . . .
“Thương Tiêu.” Nàng thì thầm tên của hắn, chưa từng có giờ phút nào khát vọng được nghe hắn trả lời lại như lúc này.
“Thương Tiêu. . . . . .” Giọng nói của nàng mang theo động tình khàn khàn, vừa cắn nhẹ cánh môi của hắn, tinh tế mút lấy, vừa đẩy hắn ngã lên giường.
Đầu ngón tay lướt qua mái tóc dài màu bạc của hắn, duỗi ra thâm nhập vào trong áo hắn, từ từ mơn trớn lưng của hắn, từ từ cởi quần áo của hắn ra.
Bên trong đôi mắt màu tím của Thương Tiêu không có một chút biểu hiện lay động của cảm xúc, trong suốt như lúc ban đầu. Giống như những việc Nhược Nhất đang làm lúc này tất cả đều chỉ là làn nước trong lay động, không quan hệ gì đến chuyện tình cảm nam nữ.
Lòng háo thắng của Nhược Nhất bị kích thích, môi của nàng dọc theo cằm của Thương Tiêu tinh tế tỉ mỹ từ từ đi xuống, ở động mạch của hắn dùng răng cắn ra một cái để lại ấn ký, lại dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm liếm trêu chọc. Nhược Nhất cố gắng hết khả năng khiêu khích hắn, dùng hết tất cả mọi thủ đoạn của mình, nàng hành động lớn mật ở trước ngực hắn, cắn đến trên người Thương Tiêu cơ hồ không còn màu sắc như ban đầu.
Thế nhưng hắn vẫn thờ ơ.
Nhược Nhất cảm thấy tuyệt vọng suy sụp .
Cuối cùng nàng nghĩ muốn buông bỏ, mà khi nàng chỉnh lại quần áo, lúc rời khỏi người Thương Tiêu, trong nháy mắt cơn rét qua quanh thân thể nàng, giống như hàng vạn hàng nghìn băng châm cùng lúc đâm vào trái tim khiến nàng đau đớn khôn kể, ấn ký sau tay lại lạnh như băng khiến đại não của nàng cứng đờ.
Lúc này Nhược Nhất mới nhớ tới, song sinh ấn này của Cửu Vĩ Bạch Hồ, vốn chính là vì sản sinh rà đời sau mà làm ấn.
Thì ra, đúng là bọn họ đã đến lúc nên làm việc rồi.
Nhược Nhất trêu ghẹo nói: “Thương Tiêu, nếu chàng tỉnh, sẽ trách ta cưỡng ép chàng không?” Nói xong lời này, tự mình nở một nụ cười. Nhưng khi nàng nhìn thấy khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng của Thương Tiêu, ngay cả cười khổ cũng cười không được. Phải làm, mặc dù căn bản là hắn không có phản ứng cũng phải làm, mặc dù căn bản là hắn không biết cũng phải làm.
Bởi vì không làm, nàng sẽ chết, sẽ kéo Thương Tiêu cũng chết.
Nhược Nhất gục đầu xuống nhẹ nhàng hạ một nụ hôn lên trán hắn: “Cho ta một chút đáp lại.”
Cho ta một chút đáp lại.
Tiêu hồ ly, ít nhất hãy cho ta có dũng khí tiếp tục đi.
Từ trán của hắn trược xuống, cánh môi nàng lướt qua mi tâm của hắn, mũi, thẳng đến đôi môi sưng chưa hết ửng đỏ của hắn. Nhược Nhất nhẹ nhàng dán xuống, không giống như cái cắn tức giận vừa rồi, thay vào đó là nhẹ nhàng day dưa. Một lần rồi lại một lần, tựa như liên tục gọi tên hắn tràn đầy tình ý.
Cho dù trong mắt người này một mảnh trong suốt căn bản không đem bóng dáng của nàng nhập vào mắt.
Đánh bạo đưa tay phóng tới nơi đó của Thương Tiêu. Nhẹ nhàng vuốt ve, lại một lần nữa trút bỏ quần áo, nàng từ cằm của Thương Tiêu, hôn môi xuống ngực hắn, bụng. . . . . .
May mà cuối cùng Thương Tiêu cũng nổi lên phản ứng sinh lý. Nhược Nhất không biết là nên khóc hay nên cười.
Đây không phải lần đầu tiên, nhưng là đau đớn cũng không kém hơn lần đầu tiên. Mà lần này, nhưng không có đầu ngón tay khô ráo của Thương Tiêu khẽ vuốt ve trấn an, không có giọng nói khàn khàn hổn hển làm bạn, không có xấu hổ cố nén động tình tiến thối lưỡng nan.
Chỉ có một mình Nhược Nhất, đỡ lấy hắn, dựa vào sự ướt át, chậm rãi trượt nhập.
Nàng cúi người ở trước ngực Thương Tiêu, chịu đựng đau đớn hoạt động mông của mình, rốt cục khi hắn dừng lại chỗ sâu nhất trên thân thể của Nhược Nhất, Nhược Nhất lau những giọt mồ hôi lạnh trên trán nàng ở má của hắn. Nói:
“Tiêu hồ ly, ta cảm thấy được chàng đang giả chết.”
Đây là câu nói đùa, nhưng mà bị nàng dùng ngữ điệu không thay đổi độ trầm bổng thuật lại, ngay cả chính nàng cũng không cảm thấy là đang nói đùa.
Thế nhưng còn chưa xong, nàng dùng cuộn vải quấn trên bàn tay phải che mắt của Thương Tiêu lại, ngăn cách tầm mắt của hắn, cũng ngăn cách tầm mắt của mình. Nhược Nhất chống đỡ thân mình, từ từ hoạt động, lặp lại động tác cao thấp. Dần dần xao động trong thân thể tràn ra, đau đớn phía dưới cũng đã biến mất dấu vết, Nhược Nhất hơi tăng thêm lực dao động.
Nàng cúi nửa người, dán trong ngực hắn, nghe nhịp đập mạnh mẽ của tim hắn, lặp lại động tác, lại tự nói với chính mình, không sao, không sao, bây giờ hắn chỉ là đang nhập ma, cuối cùng sẽ tốt thôi.
Nhưng tay phải vẫn không chịu rời khỏi đôi mắt hắn.
Nhược Nhất sợ hãi, sợ chính mình lúc này nhìn thấy ánh mắt như vậy, có lẽ, nàng sẽ sụp đổ.
“Thương Tiêu, Thương Tiêu!” âm thanh dính chặt ẩm ướt càng lúc càng tăng, nàng bối rối la lên. Mà cái lổ tai cũng dán chặt ở ngực hắn, nghe thấy nhịp tim của hắn biến đổi hơi nhanh một chút, động tác của Nhược Nhất càng nhanh hơn.
Thương Tiêu, trả lời ta.
Cho dù chỉ có một tiếng, trả lời ta một tiếng. . . . . .
Xin chàng.
Cho ta biết, cũng không phải chỉ một mình ta. . . . . .
Mà đến cuối cùng khi ngừng lại, hắn vẫn thờ ơ.
Nhược Nhất thở hổn hển từ trên người hắn trượt xuốn