Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341481

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1481 lượt.

của Thiên Tố thì có chút hốt hoảng. Theo bản năng gật gật đầu. Tay vuốt cái ấn ký suy nghĩ, trong cơ thể nàng hiện tại có phải đang từ từ phát sinh những thay đổi hay không? Cuối cùng nàng cũng sẽ biến thành một loài yêu quái, sau đó rốt cuộc sẽ không quay về được hiện đại? Cả cuộc đời phải ở lại thế giới này chiến đấu với đủ loại yêu quái?
Thiên Tố tiếp tục nói: “Nhược Nhất, ta mặc dù không biết năng lực trong thân thể nàng đến độ nào, cũng không biết rốt cuộc dùng nó như thế nào, nhưng hiện tại nếu có thể đem năng lực của nàng dẫn ra, cũng là một cách đánh lạc hướng yếu quái lớn mạnh kia.”
“Dẫn ra? Làm thế nào có thể dẫn ra?”
Thiên Tố cười cười, “Nhược Nhất, nàng đã quên ta là hồ yêu sao? Hồ yêu có sở trường nhất về thuật Dụ Hoặc, loại thuật này có khả năng mê hoặc tâm trí con người, đương nhiên cũng có thể dẫn cái ẩn giấu trong thân thể nàng ra.Nhược Nhất có nguyện ý muốn thử một lần không?”
“Nhược Nhất.” Thiên Tố dịu dàng gọi của nàng tên, “Nhan Nhược Nhất.” Một lần nữa gọi tên nàng, phảng giống như đang không ngừng niệm một câu chú, muốn trói buộc nàng lại mới thôi.
Dần dần, giọng nói tựa như càng lúc càng xa, hướng xa dần về phía chân trời, từ gần đến xa, phút chốc giọng nói kia trầm xuống, lại nhẹ nhàng từ xa gọi trở về gần bên nàng.
“Nhan Nhược Nhất.”
Một giọng nói quen thuộc như vậy.
Thương Tiêu!
Nhược Nhất bỗng dưng hoàn hồn, cảnh tượng trước mắt đã thay đổi, chợt nàng nhìn thấy quần áo màu trắng của Thương Tiêu nhuộm đầy máu tươi, ở trong một phòng giam u ám, người ngồi tựa vào góc tường, hô hấp yếu ớt, chính mình lại ngồi ở bên cạnh Thương Tiêu, vẻ mặt rầu rĩ.
Nhược Nhất nhớ rõ, đó là lúc cách đây rất lâu bọn họ ở trên đường đi, Thương Tiêu bị một lão yêu bà chấm trúng, liền đem bắt hai người bọn họ về, muốn nấu thành canh uống. Khi đó Thương Tiêu đang khôi phục lại yêu lực bị phân tán, hoàn toàn không phải là đối thủ của lão yêu bà, cho nên sau một trận phản kháng, bị đánh vô cùng thê thảm, không đứng dậy nổi.
“Nhan Nhược Nhất, đừng bày ra bộ mặt như thế. Rất khó coi.” Vẻ mặt của hắn lúc này rất mơ hồ, khiến cho người ta nhìn không rõ.
Nhược Nhất nghe thấy khi đó chính mình nói: “Bộ mặt ta như thế này thì làm sao! Chính là tán dương ngươi bị đánh cho khó coi, không cho phép ta vểnh mông bày ra bộ mặt thối à!Ngươi còn là Cửu Vĩ Bạch Hồ lợi hại nhất ư, ngay cả một lão yêu bà, già đến độ lông tóc đều rụng hết cũng đấu không lại. Như thế cũng tốt, bị bắt để nấu canh, ta còn chưa lấy chồng thì đã chết, ngươi phải bồi thường đó!”
Giọng nói của hắn mang theo một chút khí lạnh trời sinh, hỏi: “Bồi thường cái gì?”
“Bồi thường cho ta một tình nhân trong mộng!” Nàng cố tình gây sự mà yêu cầu.
Thương Tiêu tựa hồ bỗng chốc nở nụ cười: “Người nào lại xúi quẩy đến như vậy?”
“. . . . . .Người trong mộng của ta chính là hắc y kiếm khách một thân tiêu sái, sẽ có ánh mắt sắc bén, nói năng ngắn gọn, võ công cao thâm, và quan trọng hơn cả, chính là phải mười bước giết chết một người, tạo cho người ta có cảm giác ngàn dặm không lưu lại dấu vết.”
Hắc y kiếm khách. . . . . .
Nhược Nhất nhất thời hoảng loạn, nàng đã từng có nói như vậy đối với Thương Tiêu hay sao? Cũng đúng, ngoại trừ lai lịch của nàng ra, Nhan Nhược Nhất cơ hồ hầu như đều nói hết suy nghĩ của mình cho Thương Tiêu nghe.
Nhan Nhược Nhất.
Tiếng gọi tên nàng dần dần trở nên tang thương. Nhan Nhược Nhất của trước kia vẫn như cũ luôn ở bên cạnh Thương Tiêu đấu võ mồm. Mà nàng cũng không tự chủ được bước lui về sau mãi cho đến khi rốt cuộc không còn nhìn thấy căn phòng giam u ám kia nữa.
Tâm trí nàng trở nên hỗn độn, chợt có một giọng nói tang thương cảnh báo nàng: ” Nhan Nhược Nhất, trong lúc mông muội đó, vạn vật tang thương. Trần duyên nghiệp chướng, mộng phù du ngắn ngủi, mây nhẹ trôi đi, một hạt cát trong sa mạc, có được cũng thản nhiên, mất đi cũng hửng hờ, nhớ lấy…”
Phải…. là giọng nói của ông lão kia! Giọng nói của ông lão đã đưa nàng trở về Cửu Châu.
“Ông là ai” Nhược Nhất đuổi theo giọng nói kia, nhưng phía trước một màn đen tối, cái gì cũng không thấy, “Từ từ”.
Nhược Nhất đuổi theo hai bước, cảm thấy ấn ký phía sau tai bỗng nhiên bắt đầu phát lạnh, giống như từ từ kết thành những mảng băng vụn, từng chút từng chút nhập vào trong da thịt. Nhưng lại không gây cho nàng cảm giác đau đớn, chỉ là cái đó có một chút giống như chua giống như chát, khiến nàng không khỏi khẽ nhíu mày. Bỗng nhiên, chỗ đó giống như không còn cảm giác được gì nữa.
Nhược Nhất chợt nghe thấy một giọng nói suy yếu phá vỡ đám sương mà thâm nhập vào lỗ tai của nàng: “Nhược Nhất, tỉnh tỉnh.”
Nàng đột nhiên mở mắt, sơn động vẫn chính là cái sơn động ấy, vẻ mặt của Thiên Tố phức tạp ngồi ở bên người nàng, sắc mặt nàng ấy tái nhợt gần như trong suốt. Nhược Nhất nhanh chóng ngồi dậy đến bên nàng ấy, có chút lo lắng nói: “Thiên Tố, nàng không có việc gì chứ?”
Thiên Tố trầm mặc trong chốc lát nói: “Không sao cả. Nhược Nhất, năng lực trong người ngươi thật là kỳ quái, ta quả thật dẫn dụ nó ra rồi, thế nhưng


Polaroid