XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vài Lần Hồn Mộng

Vài Lần Hồn Mộng

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341485

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.

lại không thấy có gì hiện ra. Nhược Nhất bản thân nàng có cảm giác gì không?”
Nhược Nhất sờ sờ vào ấn ký, nói: “Vốn lúc đầu nó còn lạnh lạnh, thế nhưng bây giờ lại không có cảm giác gì.”
“Nhược Nhất, mới vừa rồi ở trong ảo giác, nàng trông thấy cái gì?”
Nhược Nhất trầm mặc một cái rồi chớp mắt: “Một ông lão và. . . . . . Hắc y kiếm khách, hắc y kiếm khách. . . . . .” Nhược Nhất bỗng chốc đứng lên, bừng tỉnh nhận ra được điều gì, nói: “Là hắn!” Rồi liền xoay người chạy về hướng cửa động.
Thiên Tố nhanh chóng giữ chặt tay Nhược Nhất lại: “Nhược Nhất, nàng chậm đã, ta có một chuyện muốn nhờ.”
Nhược Nhất cảm thấy hai tay bắt lấy mình lạnh như băng, nàng quay đầu nhìn Thiên Tố, phát hiện cả người của nàng ta đều trở nên trong suốt, nàng dường như có thể nhìn xuyên thấu qua người Thiên Tố thấy được mặt của Vân Chử nằm ở phía sau qua nàng ta.
Nhược Nhất vô cùng hoảng sợ, ngây dại.
“Ta sợ là không còn bao nhiêu thời gian nữa .” Thiên Tố nói, “Hôm nay, nếu mọi người may mắn chạy thoát, xin nhất định đừng nói cho Vân Chử, ta đem nội đan cho hắn. Hắn là một người kiêu ngạo, ta không muốn cuộc sống sau này của hắn không được vui vẻ. . . . . . Nếu hắn có hỏi ta, nàng hãy nói ta đã bị Cửu Man ăn thịt là được rồi.”
“Thiên Tố. . . . . .”
“Nàng có thể đồng ý yêu cầu của ta không?”
Môi của Nhược Nhất mấp máy, tay của Thiên Tố càng ngày càng lạnh như băng, trong suốt, Nhược Nhất vội vàng nói: “Ta đồng ý, ta đồng ý. . . . . .”
Thiên Tố vui sướng thả tay, quay đầu lại nhìn Vân Chử: “Kỳ thật, như vậy cũng tốt, hắn sẽ không cần rơi vào thế khó xử .” Thân ảnh của nàng càng ngày càng mơ hồ, tựa như sắp biến mất lập tức, “Nhược Nhất, đạo hạnh của ta còn kém, không thể nhìn ra được năng lực trong cơ thể nàng ra sao, nhưng ta biết, năng lực này khá lớn. Nếu có thể sử dụng tốt, thì không chừng có thể phong ấn được Cửu Man.”
“Thiên Tố. . . . . .” Nhược Nhất cảm thấy được chính miệng đắng chát không nói ra lời, vẫn cứ cho rằng mình không có tài cán gì.
“Nàng quay về đi giúp Tử Ly đi.” Thiên Tố nói, “Vào lúc cuối cùng này, ta muốn ở một mình với hắn.”
Nhược Nhất nhắm mắt, áp chế thê lương trong lòng, cuối cùng nhẫn tâm, xoay người rời đi.
Thiên Tố mím môi mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve hai má của Vân Chử : “Chúng ta lần đầu tiên gặp mặt, chàng bị trọng thương hôn mê, mà bây giờ chúng ta lại phải sắp xa nhau, chàng vẫn là trọng thương hôn mê. Đúng là ý trời. Vậy cũng coi như tình cảm giữa chúng ta có khởi đầu và cũng có kết thúc.”
Nhược Nhất đi ra cửa động, trong lòng có chút buồn bã.
Nàng biết sau khi yêu quái mất đi nội đan sẽ nhanh chóng trở nên già nua, nhưng ít ra cũng còn có thể sống thêm hai ba tháng. Nhưng hiện giờ Thiên Tố nhanh chóng tiêu tan như vậy, nhất định là do vừa rồi giúp nàng dẫn dụ năng lực kia ra, làm tiêu hao hết yêu lực còn lại trong cơ thể.
Thiên Tố nàng ta, là muốn dùng hết tất cả năng lực của mình, giúp cho Vân Chử giành cơ hội sống sót, cho dù là chỉ có một ít hy vọng. Nàng ta cũng tình nguyện dùng mạng sống của mình để đổi lấy.
Nhan Nhược Nhất, trận chiến này quyết không thể thất bại. Nhược Nhất nghĩ, nếu mà phụ lòng một sinh mệnh đã phó thác cho mình, nàng thực sự không thể bồi thường nổi.






Lúc Nhược Nhất chạy về chỗ cũ, khe núi nơi Cửu Man rơi xuống đã không còn màn bụi mờ bao quanh nữa, nó giống như thực thanh thản ngồi ở khe núi, chín đầu giao lại như đang đùa nghịch.
Nhược Nhất lo lắng chạy tới, vội vàng tìm kiếm bóng dáng của một người.
“Đinh linh.” Một tiếng chuông thanh thúy vang lên, ngăn bước chân của Nhược Nhất lại. Ở chỗ rẽ phía trước, có một người thần bí bịt mặt khoanh tay đứng yên, tựa hồ như đã đứng đó chờ nàng từ rất lâu.
Nhược Nhất ngẩn ra, nghĩ thầm, Tử Ly chính là Thương Tiêu, như vậy hắn là ai? Vì sao lại hết lần này đến lần khác ra tay cứu giúp nàng? Thế nhưng cứ mặc kệ hắn là ai, hiện tại quan trọng trước mắt chính là phải đối phó với Cửu Man kia. Nhược Nhất lập tức ổn định lại tinh thần, nói: “Hiệp sĩ, hai lần trước ân cứu mạng của hiệp sĩ, mặc kệ đó là do trùng hợp hay là cố tình, Nhan Nhược Nhất vẫn sẽ mãi ghi nhớ ở trong lòng. Mà hôm nay, nếu hiệp sĩ có thể nguyện ý trợ giúp ta thêm một lần nữa, Nhược Nhất ta nhất định sẽ vô cùng cảm kích, nếu ngươi không muốn cùng tham dự, ta đương nhiên sẽ không miễn cưỡng. Hiệp. . . . . .”
“Yêu thú thượng cổ Cửu Man, trước khi bị phong ấn đã mang ma khí, chính là điềm báo nhập ma.” Nam nhân thần bí kia liền cắt ngang lời nói của Nhược Nhất, giọng nói của hắn cực kỳ mơ hồ, không thể phân biệt được là già hay trẻ, nhưng tiết tấu cùng ngữ khí nói chuyện của hắn khiến cho Nhược Nhất cảm giác có một chút quen thuộc, “Mới vừa rồi vị thiếu hiệp kia đã bị Cửu Man nuốt vào trong bụng. . . . . .”
Chuông bạc vang lên một tiếng, Nhược Nhất lúc này có thể cảm thấy thân thể mình liền trở nên nhẹ hẫng, có thể hoạt động tự do trở lại.
“Bây giờ, ta đưa nàng qua đó, để Cửu Man ăn thịt.” Nhược Nhất nghe sơ qua lời này, trong lòn