Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 04:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
mạnh mẽ đánh úp lại, Nhược Nhất bị đánh té ngửa trên mặt đất, cổ nàng bị bóp chặt đến cứng ngắc, làm cả người nàng bị ấn chặt trên mặt đất, Nhược Nhất đưa tay gở cái bàn tay tái nhợt lạnh như băng kia, thế nhưng chút sức lực của nàng làm sao có thể so với sức mạnh của đối phương.
Liều mạng mở to mắt, Nhược Nhất chăm chú quan sát thấy yêu văn trên gương mặt yêu ma kia ở trước mắt ——
Thương Tiêu. . . . . .
Bàn tay trên cổ càng siết chặt, sắc mặt Nhược Nhất trở nên đỏ tía. Đôi mắt màu tím vốn trong suốt của Thương Tiêu nay chỉ có một mảnh đỏ tươi hỗn độn, răng nanh lộ ra hàn quang âm u.
Thương Tiêu sẽ giết nàng?
“Chạy…” Đôi môi đen sẫm bỗng nhiên run rẩy nói, “Chạy mau…”
Thương Tiêu còn có thần trí, hắn không muốn giết nàng ——
Đúng vậy, nếu không thì dựa vào sức mạnh của hắn, để siết gãy cổ Nhược Nhất so với việc đập chết một con muỗi còn đơn giản hơn. Thế nhưng bây giờ muốn chạy trốn, Nhược Nhất oán hận nghĩ:
Hắn, thật sự sẽ giết nàng!
Bị Thương Tiêu giết chết… Nhược Nhất cho tới bây giờ cũng không nghĩ tới.
Thương Tiêu không phải một yêu quái tàn bạo, hắn cũng không tiếc rẻ yêu lực của mình mà đi giết chóc.
Đối với Nhan Nhược Nhất mà nói, so với Vương của yêu tộc, bá chủ của Cửu Châu, nàng càng hiểu biết Thương Tiêu là một nam tử vô cùng cố chấp, không nói một lời đưa tới một chén canh suông mì sợi để nhận lỗi, là một phúc hắc nam [*'> trong ngoài bất đồng sẽ cùng nàng đấu võ mồm, bày mưu kế, là một anh hùng luôn trong thời khắc nguy hiểm dầu sôi lửa bỏng mà cứu nàng.
Một Thương Tiêu như vậy sẽ vì Tử Đàn mà vứt bỏ nàng, nhưng Nhược Nhất chưa từng nghĩ tới có một ngày mình phải chết trong tay hắn.
Trong lúc huyết nhục mơ hồ, Nhược Nhất vô lực ngã trên đất, nàng cố hết sức quay đầu, kinh ngạc nhìn lại Thương Tiêu, trên gương mặt lộ vẻ tiên diễm của huyết hoa.
Một Thương Tiêu đã lộ ra hình hài yêu ma đang giơ móng vuốt nhọn của mình đã nhiễm máu đỏ, ngơ ngác sững sờ ở nơi đó, mặc cho máu Nhược Nhất nhiễm ướt y phục tàn sau lưng, chảy đầy mặt đất.
Vì máu chảy quá nhiều, không khí đầy mùi máu tanh. Cỗ khí tức cổ quái khiến người ta xốc nổi kia bị áp chế xuống. Vật hình tơ màu đen trong kim châu dội trái dội phải, tựa hồ đang cực lực tránh đi mùi máu.
Huyết sắc trong mắt Thương Tiêu từ từ tiêu tan. Màu sắc yêu vằn cũng dần nhạt đi, cho đến khi co lại nơi mi tâm. Thần chí hắn đã thanh tỉnh lại rất nhiều.
Nhìn chằm chằm các móng tay thấm máu của nàng, cổ họng Thương Tiêu nghẹn ứ, sắc mặt từ từ trở nên trắng bệch.
“Thương… Thương Tiêu.” Nhược Nhất gọi tên của hắn, “… Máu, bôi máu lên nội đan.”
Nhưng Thương Tiêu không để ý đến nàng, hãy còn ngồi xổm xuống, đầu ngón tay cực lực kiềm chế run rẩy. Vừa chạm vào máu vẫn còn ấm, sắc mặt hắn càng trắng thêm một tấc: “Nhan Nhược Nhất.”
“Ưm.” Nhược Nhất nhẹ giọng đáp ứng, cố hết sức chống mắt, nhẫn nhịn tất cả khó chịu trong cơ thể, miễn cưỡng nói, “Bôi máu lên nội đan.”
“Nhan Nhược Nhất…” Thương Tiêu vẫn chỉ biết gọi tên nàng.
Nhược Nhất cả người khó chịu tới cực điểm, thật vất vả phát hiện nhược điểm của Ma sát khí, bôi máu lên trên, nói không chừng bọn họ có thể sống sót. Thời điểm trọng yếu như vậy Thương Tiêu lại chỉ vô dụng mà gọi tên nàng, chỉ làm cho nàng nổi cơn tam bành, dứt khoát quay đầu im lặng nhắm mắt lại, không để ý đến hắn nữa.
Thương Tiêu trong chớp mắt như cứng người lại.
Hắn cực kỳ cẩn thận cúi người ôm nàng.
“Nhan Nhược Nhất.” Hơi thở gần như lạnh như băng. Hắn hơi hơi run rẩy từ cánh tay truyền đến Nhược Nhất. Một Thương Tiêu luôn ngạo nghễ như ánh trăng sáng trong, chưa từng biểu lộ qua vẻ yếu ớt như vậy.
Nhược Nhất rốt cục đã nhận ra sự khác thường của hắn, lại trừng mắt lẳng lặng nhìn hắn trong chốc lát —— giờ phút này sắc mặt hắn so với nàng cái người mất máu quá độ còn khó coi hơn!
Thương Tiêu, đang sợ sao? Sợ hắn thật sự thất thủ giết chết nàng.
Nàng cuối cùng cũng mềm lòng: “Có ta.”
Bốn phía trầm mặc hồi lâu, Thương Tiêu ôm nàng, như là muốn đắp tượng trong này luôn rồi.
“May mắn…”
Tiếng nói nhỏ bên tai này, gần như là nỉ non một cách ôn nhu. Nhược Nhất run lên, cười khổ nhắm mắt lại.
Thương Tiêu, ngươi có biết, ngươi biểu hiện như vậy, thật sự là làm cho ta vì ngươi mà chết cũng không hối tiếc .
Dưới chân lại là một trận chấn động kịch liệt, Nhược Nhất lúc này mới nhớ tới bọn họ còn trong bụng Cửu Man, sinh tử còn chưa biết.
Nàng không muốn rời khỏi vòng ôm của hắn, mặc dù lý trí của nàng không ngừng truyền đến tiếng báo động đỏ, nhưng nàng vẫn muốn mặc hắn ôm, được bao vây bởi hơi thở của hắn.
Nhưng tình cảnh bây giờ lại khư khư không chấp nhận tính ngang bướng của nàng.
“Thương Tiêu, bôi máu lên trên kim châu.” Nhược Nhất mạnh mẽ phục hồi tinh thần nói, “Ta không biết sao mà có được cỗ sức mạnh, hình như có thể áp chế ma khí.”
“Ta biết.” Thương Tiêu tránh vết thương trên lưng Nhược Nhất bế nàng lên. Khi đứng dậy, Nhược Nhất theo bản năng nắm lấy vạt áo hắn. Thương Tiêu h