Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341690

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1690 lượt.

trong mềm ngoài xốp, béo mà không ngấy.” Nói rồi, Ngô thái thú tự mình gắp thức ăn cho Thiết Ngưu, làm Hoàng Phủ Du ở một bên chịu cảnh vắng vẻ.
Ngô nhị phu nhân hiển nhiên là một người khôn khéo, quan nhân nhà mình bận đón tiếp Thiết Ngưu, nàng liền nhẹ giọng khẽ cười, vì Hoàng Phủ Du mà gắp thức ăn, rót rượu mời. Hơn nữa đại phu nhân ở một bên đúng lúc mời rượu, toàn bộ tiệc rượu có vẻ hòa thuận vui vẻ.
Thiết Ngưu nhìn bàn đầy áp thịt cá kia, đau lòng quá!
Kéo kéo tay áo Hoàng Phủ Du, nhỏ giọng nói: “A Du này, ngươi xem một bàn tiệc này hết bao nhiêu tiền mà? Ngưoi còn nói hắn không tham, nếu hắn không tham, không nên ăn uống phung phí nhiều tiền bạc như vậy chứ? Ngoài thành còn nhiều nạn nhân cơm còn không có mà ăn như vậy! Nếu ngươi bỏ mặc, yêm sẽ không để yên cho ngươi đâu!”
Lời kia vừa thốt ra, sắc mặt Ngô thái thú lập tức chuyển thành trắng bệch!
Đến rồi! Biết trước tiểu tử thật thà này thể nào cũng nói vậy! Hoàng Phủ Du chú ý tới sắc mặt của Ngô Kế Hiếu, bất động thanh sắc mà nhìn, đáp lời Thiết Ngưu: “Ngươi yên tâm. Ta đều thu cả vào mắt, biết phải xử trí thế nào.”
“Nga.” Nghe Du trả lời, Thiết Ngưu an tâm. Lập tức lại nghĩ đến cái gì, áp vào lỗ tai Du hỏi: “Ngươi có biết tử long gì gì này là cái gì không? Những đồ ăn khác yêm đều nhìn ra được là làm bằng cá tôm, riêng món này nhìn không ra.”
Hoàng Phủ Du khẽ cười, “Đứa ngốc, tử long chính là lươn. Khỏa bào chính là chỉ tầng da bằng trứng bên ngoài kia.”
“A! Thì ra là thế!” Thiết Ngưu bừng tỉnh đại ngộ, “Mấy kẻ có học vấn các ngươi cứ thích tác quái! Cá chính là cá, tôm chính là tôm, không nên đặt một đống lớn tên kỳ lạ cổ quái.”
“Ha hả, tên các loại đồ ăn trong cung không phải càng kì quái sao. Ngươi đã quên sao, canh rau xanh đậu hũ trong cung còn gọi là phỉ thúy bạch ngọc thang[2'> mà.”
Thiết Ngưu cũng không rõ người trong cung có ăn canh rau xanh đậu hũ hay không, hắn chỉ cảm thấy kì quái tại sao A Du nói hắn đã quên. Hắn căn bản là không có biết nha!
Bên kia Ngô thái thú sắc mặt càng thêm khó coi. Ngô nhị phu nhân tưởng thật còn nhìn Thiết Ngưu một cái. Ả nha hoàn cầm bầu rượu dính lấy Thiết Ngưu lại càng dính chặt hơn.
“Ngô đại nhân có biết lần này bản quan tuần tra địa giới Nhạc Dương là vì chuyện gì không?” Hoàng Phủ Du đột nhiên mở miệng hỏi Ngô Kế Hiếu.
“Việc này…, hạ quan ngu muội, hạ quan không biết. Xin đại nhân chỉ bảo.” Ngô thái thú lo lo sợ sợ để đũa xuống, hoàn toàn không còn tâm tình ăn uống nữa.
“Bản quan nghe nói ở địa giới Nhạc Châu bỗng nhiên nảy ra một cái Thiên Đạo giáo, đại thi thiện tâm (thiện tâm làm việc nghĩa) tiếp nhận nạn dân chung quanh trở thành giáo dân. Ngô đại nhân có biết việc này?”
Thiên Đạo giáo? Thiết Ngưu mơ hồ. Sao hắn không có nghe A Du nhắc tới?
“Hạ, hạ quan không biết.”
“Ngươi thân là quan phụ mẫu Nhạc Dương, thế nhưng không biết động hướng của dân chúng trong châu giới? Thiên Đạo giáo ngụy trang dưới cái danh thay trời hành đạo, dựng lên miếu thờ ở khắp các nơi, ngươi cũng thật sự không biết chút gì?” Hoàng Phủ Du từng bước ép sát.
“Hạ, hạ…, hạ quan từng nghe nói đến Thiên Đạo giáo, nhưng không hề biết chuyện chúng thu nạn nhân làm giáo đồ.” Ngô thái thú lấy khăn tay trong tay áo ra, thấm thấm trên trán.
“Vậy ngươi có biết cấm luật của hoàng triều, phàm là xây cất miếu thờ hương đàn, tạo lập giáo phái mới đều phải được sự đồng ý của triều đình?” Hoàng Phủ Du mắt lạnh nhìn qua, y hiện tại đã có thể khẳng định thái thú Nhạc Dương chắc chắn có biết chuyện gì đó.
“Hạ quan biết. Nhưng là…, nhưng là hạ quan nghĩ đây chẳng qua cũng giống như mấy bang phái giang hồ, nên mới không hỏi nhiều thêm…” Thanh âm Ngô thái thú càng ngày càng nhỏ.
“Ai nha, quan nhân, các ngài tán gẫu chúng thiếp thân nghe đều không hiểu, hơn nữa sắc trời cũng đã tối, hai vị Thiết đại nhân lại từ xa mà đến, thiếp thân nghĩ vẫn là nên sớm để cho hai vị đại nhân trở về nghỉ ngơi có được không? Có việc gì ngày mai ngài cùng Thiết đại nhân đến công phòng nói đi.” Ngô nhị phu nhân hướng Ngô thái thú ra hiệu bằng mắt, uyển chuyển khuyên giải.
“Đúng vậy đúng vậy! Hôm nay sắc trời đã tối, lại có phụ nhân nữ tử (đàn bà con gái) ở đây, ha ha, Thiết đại nhân, người xem…” Ngô thái thú như bắt được nhành cỏ cứu mạng, luôn miệng đồng tình.
Gặp phải Thiết Ngưu đầy bụng nghi vấn, cũng muốn mau mau một chút lén hỏi A Du, chỉ thấy hắn đúng lúc vươn tay kéo ống tay áo Hoàng Phủ Du nói: “A Du, yêm ăn no rồi. Yêm môn (chúng ta) trở về phòng đi.”
Hoàng Phủ Du dường như chỉ chờ Thiết Ngưu mở miệng, thấy hắn nói vậy, liền cười cười gật đầu đứng dậy.
Đám người Ngô thái thú cũng vội vàng đứng dậy đưa tiễn.
Thiết Ngưu thấy nha hoàn kia vẫn đi theo sau, vội vàng quay đầu phất tay nói: “Tiểu cô nương, đại muội tử, ngươi đừng đi theo nữa.”
Nha hoàn kia nghe vậy sửng sốt, lập tức cười duyên nói: “Đại nhân, thỉnh cho Tiểu Thúy hầu hạ đại nhân nghỉ ngơi.”
“Không cần không cần!” Thiết Ngưu liên tục xua tay, “Yêm không cần người hầu hạ, ngươi bận ngươi cứ đi.” Hắn là bị nữ hài này dính phát