Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341692

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1692 lượt.

của tỉnh Hồ Nam.
– 1991, Ba Lăng toàn ngư tịch được ghi vào “Danh thái danh điểm” (Món ăn và điểm tâm nổi tiếng)của tỉnh Hồ Nam.
– 1993, Ba Lăng toàn ngư tịch được đưa vào “Thế giới lữ du thái phổ” (Thực đơn du lịch thế giới).
Có một câu thơ như sau:
Vị thường Ba Lăng toàn ngư tịch, bất toán chân chính đáo Nhạc Dương
(Chưa nếm Ba Lăng toàn ngư tịch, không tính thật sự đến Nhạc Dương)
[1'> Cho những ai không hiểu rõ thì mình xin chỉ ra một chút. Nếu bạn đọc lại đoạn Thiết Ngưu với A Du tiến vào đình các ở hậu hoa viên, sẽ thấy chi tiết “(Ngô) thái thú bước lên đầu tiên, nhiệt tình tiến đến cầm lấy hai tay Hoàng Phủ Du”, đó chính là lúc hắn nhét mảnh giấy cho A Du.
~*~
Hậu trường (lâu rồi mới trở lại):
“Ha ha, yêm không có bẩn, hiện tại yêm ngày nào cũng rửa chân, hai ngày tắm một lần. Hồi còn ở trong thôn, hôm trời nóng đi bắt cá sau núi nhân tiện tắm luôn, hôm trời lạnh đều là một tháng tắm một lần. Yêm bây giờ so với trước kia sạch sẽ hơn nha!”
– Hồng: Bẩn tởm =))
Hoàng Phủ Du lấy sách che mặt, không muốn thừa nhận chính mình đã thú một nam nhân bẩn như vậy.
– Vũ: Hành động ngượng ngùng đáng yêu của anh.
– Hồng: Sự thật lúc nào cũng đau lòng.






“Thiết Ngưu?”
Một bóng dáng cao lớn chạy vọt vào, đá giày vứt xuống đất, toan chui vào trong chăn của Hoàng Phủ Du.
“A!”
Thiết Ngưu còn chưa có chui vào, thì cả người đã ngã lộn xuống đất.
“A Du… Du, trong chăn của ngươi… bên trong…”
Theo mệnh lệnh của Hoàng Phủ Du, một người xinh đẹp ló khỏi chăn, trước mặt Thiết Ngưu thoải mái mặc quần áo đi tất, thu thập chỉnh tề xong quỳ xuống đất thi lễ với Hoàng Phủ Du, đi sát qua người Thiết Ngưu thì bật ra một tiếng cười khẽ rồi lập tức mở cửa bước ra ngoài.
“Ngươi lại đây cho ta!”
“Nàng…Nàng là ai?”
Thiết Ngưu có ngốc thì hắn cũng biết rõ loại tình huống này đã được người trong thôn nói qua, chính là vợ đi vụng trộm với nam tử khác. Tuy rằng vợ hắn vụng trộm lại không phải cùng với nam tử.
“Ta bảo ngươi qua đây!” Hoàng Phủ Du nổi giận quát.
“Không được! Trước tiên ngươi phải nói rõ cho yêm. Ngươi là vợ của yêm làm sao có thể…”
“Ngươi nói ai là vợ của ngươi?”
Thiết Ngưu thở phì phì đưa tay chỉ thẳng.
Trước ngón tay hùng hồn của hắn thì Hoàng Phủ Du không biết là nên khóc hay cười nữa. Xem ra nếu không nói rõ cùng con trâu ngốc này, hắn vĩnh viễn sẽ không hiểu rõ quan hệ của bọn họ cuối cùng là như thế nào.
“Trước tiên ngươi qua đây, có một số việc cần phải nói rõ cho ngươi mới được.”
Con mắt Thiết Ngưu đảo đảo qua chỗ giường yêu tinh kia vừa nằm, đầu lắc mạnh, không chịu bước qua.
“Ngươi mắc cái tính bướng bỉnh gì vậy, bảo ngươi qua thì ngươi cứ qua đây!” Hoàng Phủ Du bắt đầu có chút không nhẫn nhịn được.
Thiết Ngưu đứng tại chỗ do dự mất nửa ngày, nghĩ đi nghĩ lại mãi mới đi đến đặt mông ngồi xuống mép giường, rầu rĩ không lên tiếng.
“Thiết Ngưu, ngươi biết phu thê thì phải làm cái việc gì không?”
Hoàng Phủ Du suy nghĩ nửa ngày, quyết định dùng đạo lý vô cùng thông tục dễ hiểu nhằm làm con trâu ngốc hiểu rõ.
“Biết a. Cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau sinh con nuôi con, cùng nhau chiếu cố phụ mẫu.” Nói đến đây hắn lại nhanh chóng bổ sung thêm một câu, “Yêm biết ngươi không thể sinh con, nhưng yêm sẽ không ghét bỏ ngươi đâu.”
Hoàng Phủ Du nhìn trời mà bộ dáng giống kẻ không biết nói gì.
“Được rồi, Thiết Ngưu, vậy ngươi biết em bé làm sao mà chui ra không?”
Du đang chờ đợi Thiết Ngưu đưa ra cho y đủ các loại đáp án mà làm sao một đứa bé có thể chui ra.
“Biết a, là do nương tử sinh ra nha.”
“Ngươi biết à?” Du cảm thấy ngạc nhiên, nghĩ thầm, rằng con trâu ngốc này cũng không khờ thật, tuy thế cũng hiểu được việc nam nữ, nhưng mà như vậy thì vấn đề của bọn họ cũng sẽ đơn giản hơn.
Để xác định, Du lại hỏi:
“Vậy ngươi biết nương tử sinh em bé như thế nào không?”
“Ngươi hỏi yêm thì sao yêm biết được? Yêm cũng không phải là tiểu nương tử.” Thiết Ngưu trợn to hai mắt nhìn hắn.
Du đối với sai lầm vừa phạm phải lúc nãy của mình thật không thể tha thứ – đánh giá cao trí lực cùng thường thức của Thiết Ngưu, tét đùi một cái rõ mạnh.
“Thiết Ngưu! Những lời sau đây của ta rất trọng yếu rất trọng yếu, ngươi nhất định phải nhớ kỹ! Hiểu không?”
Du âm thầm đưa ra quyết định trọng đại, ngẩng đầu nhìn sâu vào con mắt chăm chú của Thiết Ngưu nói ra.
Ừm. Thiết Ngưu gật đầu.
“Được, trước tiên ngươi cởi quần áo ra đã, rồi mới nằm xuống giường.”
“Làm cái gì?”
“Không cần hỏi làm cái gì, rồi sẽ cho ngươi biết.”
Thiết Ngưu không cam tâm nhìn ngó qua cái giường lúc nãy yêu tinh đã nằm, chậm chạp không chịu cởi quần áo lên giường.
“Thiết Ngưu!”
Hai người trợn mắt nhìn nhau nửa ngày, nhìn đến nỗi trời đã sắp sáng, sau đó, bất đắc dĩ, Hoàng Phủ Du buộc lòng khoác thêm áo ngoài kéo Thiết Ngưu đi vào phòng bên cạnh.
Đóng lại cửa chính, Du bắt Thiết Ngưu cởi toàn bộ quần áo nằm lên trên giường, Thiết Ngưu nghĩ thầm vợ mình bắt cởi thì cởi thôi,