Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

thoáng cái thì lột sạch sẽ, đến trên giường nẳm ngửa xuống.
“A Du, ngươi muốn dạy yêm sinh hài tử phải không?” Lột sạch y phục mới nhớ đến lúc nãy, trong hai người ai làm vợ thì hình như chính là hắn chứ không phải kẻ được gọi là vương gia Hoàng Phủ Du kia.
“Dạy đến chết ngươi cũng không biết! Nằm im, mở rộng chân một chút, trước tiên dạy cho ngươi biết sự khác biệt giữa nam nhân và nữ nhân.”
Cầm lấy giá cắm nến trên bàn ở đầu giường, hiện thời Lịch vương nghiêng người ngồi vào bên mép giường quyết định tối nay phải cẩn thận dạy cho vương phi bài học vỡ lòng về nhân sinh.
“Đầu tiên, nữ nhân có bầu ngực, ngươi biết chứ? Đừng có nhìn ta! Ngươi đã nhìn thấy phụ nữ trong thôn cho em bé bú sữa rồi mà!”
“Không…không được nhìn chằm chằm đại tẩu nhà người ta.” Thiết Ngưu có chút xấu hổ, hắn nhớ tới lúc còn rất nhỏ đã thấy tình cảnh mẫu thân nuôi Tiểu Du đầu. Nước da trắng như tuyết, bầu ngực đầy đặn, ánh mắt ôn nhu…
“Đỏ cái gì mà đỏ, thấy hay chưa thấy. Bây giờ ngươi biết đấy, nam nhân không có sữa để nuôi nấng em bé, giống như ngươi và ta.” Vừa nói, Hoàng Phủ Du đưa tay mò mẫm lồng ngực vững chắc của Thiết Ngưu.
Thiết Ngưu ngơ ngác gật đầu biểu thị đã rõ.
“Thứ nhì, da thịt của nữ nhân mềm mại hơn so với nam nhân, ngươi nhìn xem chính mình là kẻ thân thô da dày đến đâm cũng không thủng, đây là căn cứ để chứng minh ngươi thân là nam nhân, hiểu chưa?”
“Ừm, làn da non mềm chính là nữ nhân.
“Đúng!”
“Không sai, thể mao (lông trên người) của nữ nhân cũng ít hơn so với nam nhân, ngươi xem chính mình… Của ngươi cũng không nhiều nha.” Sờ sờ, mò mẫm đến nơi nhiều lông nhất trên người Thiết Ngưu chỉ sau đỉnh đầu, đưa ngón tay quấn lấy kéo kéo.
Thiết Ngưu bị đau kêu ôi một tiếng. Đưa tay bắt lấy ngón tay của A Du, bị y tránh né.
Tiếp tục kéo nhẹ ngưu mao (lông trâu) sinh trưởng ở địa phương tối mẫn cảm, Hoàng Phủ Du nhìn chăm chú nửa thân dưới của Thiết Ngưu mà không ngớt cười ha ha. Y bắt đầu nghĩ, việc giáo dục này hình như càng ngày càng thú vị.
“Tiếp theo để chúng ta nhìn xem cái này… Ừm, màu sắc coi như thuần tịnh, xem ra là vật chưa bao giờ sử dụng qua.”
Hoàng phủ Du vừa cười vừa đưa ngón tay chơi đùa vài cái.
Thiết Ngưu không được tự nhiên mà xê dịch thân thể, hắn nghĩ địa phương kia của mình là lạ, cảm giác tựa như lần đầu tiên A Du nằm ở trong lòng hắn, toàn bộ máu rần rật rần rật chạy về chỗ kia.
“Ngươi có biết nữ nhân ở chỗ này là cái gì không?” Nhìn Thiết Ngưu nhanh nhẹn lắc đầu, nam nhân cười nói: “Đoán rằng ngươi sẽ không biết.”
“Nói một cách đơn giản, nữ nhân là lõm vào (凹), nam nhân là lồi ra (凸). Tựa như ngươi bây giờ, càng ngày càng lồi… Chậc, vốn cũng không tệ lắm nha.”
Thiết Ngưu không nguyện ý, khẽ lật người không cho y sờ mó.
“Ngươi cũng biết xấu hổ? Nhanh lật người lại để bản vương thấy bộ dáng xấu hổ của vợ mình.” Hoàng Phủ Du cười đến ngày càng đậm sắc tình, chỉ là chính hắn cũng không có nhận ra được điểm này.
“Yêm muốn ngủ.” Thiết Ngưu kéo chăn cao quá đầu, hắn có chút sợ cảm giác hiện tại ở trên người mình, bản năng cho hắn biết hắn cần một nữ nhân, nhưng A Du lại không phải nữ nhân. Vậy nên hắn chỉ có thể nhẫn.
“Không được ngủ, ta còn chưa giải thích xong. Tránh cho lần sau ngươi thấy ta trên giường có nữ nhân lại dài dòng.” Hoàng Phủ Du đưa tay chơi đùa vui vẻ kéo cái chăn của hắn xuống.
“Yêm, yêm đã hiểu rõ rồi.” Thiết Ngưu gắt gao giữ chặt cái chăn không cho hắn kéo xuống.
“Ngươi hiểu rõ rồi? Thật hay giả? Ngươi làm sao vậy? Mặt sao lại đỏ như thế” Tung chăn thấy diện mạo của Thiết Ngưu khiến Du lấy làm ngạc nhiên.
“Không không không không có việc gì, yêm muốn ngủ, ngươi cũng về phòng ngủ đi.” Thiết Ngưu nhẫn đến mặt đỏ tới tận mang tai, chỉ hy vọng A Du sớm đi ra ngoài một chút, hắn được nằm sấp trên giường cọ sát vài cái, trước đây cũng từng trải qua chuyện này, khi đó hắn chỉ cần nằm sấp trên giường liền ngăn chặn được nó, lập tức…sẽ…, hắn không muốn để A Du thấy hắn… – đây là bí mật lớn nhất không thể nói cho bất luận người nào biết của Thiết Ngưu! Nếu để A Du biết Thiết Ngưu hắn đã mười chín hai mươi tuổi vẫn còn “dấm đài” – hắn chỉ có thể lập… tức đập đầu chết đi.
Hoàng Phủ Du hai tay khoanh trước ngực, nhìn cái mặt giả vờ ngủ của Thiết Ngưu thì trong lòng ý cười ngày càng đậm. Bị hắn nháo loạn như thế, một chút buồn ngủ từ lâu đã tan thành mây khói, dù biết rõ tình huống bây giờ của Thiết Ngưu như thế nào, nhưng hiện tại y không muốn rời đi. Vừa nãy con trâu ngu kia còn trước mặt người khác to mồm mắng đường đường một vương gia như hắn là ăn vụng, món nợ này y còn chưa tính toán cùng hắn đâu!
Nhãn châu linh động, đưa tay mạnh mẽ kéo chăn cao lên một bên, cởi giầy đem cả người nằm sát cạnh không một khe hở.
“Trời sắp sáng, ta ngủ tại đây cùng ngươi luôn.”
Bất kể Thiết Ngưu có nguyện ý hay không, tay phải vẫn quấn chặt lấy từ đằng sau ôm lấy thắt lưng của hắn, tựa đầu vào tấm lưng vững chắc, cả người dính sát vào bên người hắn, tỏ ý chính mình cũng muốn ngủ.
Thiết Ngưu tránh không được mà giãy không x