Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341712
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1712 lượt.
iện nhân”. Nghề này giống như nghề nặn tò he truyền thống ở Việt Nam mình (cái này chắc bạn nào cũng biết hết trơn ha), nặn bằng bột gạo thì có thể trộn màu, cho hình nặn nhiều màu sắc đẹp lại mềm dẻo, có thể nặn ra nhiều hình thù phức tạp.
(Hình tò he các con giống)
[2'> Kim cương đỏ
Thiết Ngưu vui vẻ hớn hở cầm lấy con báo nhỏ nặn bằng bột kia đi lang thang khắp phố lớn ngõ nhỏ, lần này hắn đã thông minh ra, tự biết trên người không có tiền nên không dám đứng ngây trước sạp của người ta, chỉ như cưỡi ngựa xem hoa xa xa liếc mắt nhìn. Thẳng đến khi hắn nhìn thấy tiểu sạp bán hoành thánh trong bụng liền phát ra một tiếng ùng ục, lúc này mới nhớ hắn cũng nên quay về cái phủ thái thú kia ăn cơm chiều, vừa nghĩ liền xoay người lập tức trở về.
Đi mãi đi mãi, Thiết Ngưu mơ hồ.
Đây là nơi nào?
Yêm nhớ rõ sau khi ra khỏi đại môn phủ thái thú yêm đi về bên trái, thấy một cánh cửa sơn đỏ thì cùng một lão thái thái hàn huyên một chút, sau đó tiếp tục đi thẳng về phía trước, thấy một quán bán bánh bao thì rẽ phải, sau đó nhìn thấy cái phố lớn có rất nhiều tửu quán, vì không đói bụng nên lại đi tiếp về phía trước, đi đến một tiệm vải thì rẽ vào một cái đường nhỏ, đi hết đường nhỏ thì rẽ về bên phải… hay bên trái? Sau nữa, sau nữa…
Thảm, yêm không nhớ rõ.
Thiết Ngưu cảm thấy cô nương này sao lại nhiệt tình quá vậy, thật giống ả nữ yêu tinh chạy vào phòng hắn tối hôm qua? Cánh tay hơi dụng lực muốn tránh khỏi nữ hài.
Mạt Lỵ thấy Thiết Ngưu bất động, sốt ruột, quay đầu hướng vào trong viện tử gọi to một tiếng: “Các tỷ muội, còn không mau lại đây thỉnh khách quý đi vào!”
“Ai nha, gia, ngài cuối cùng cũng đến đây, thiếp chờ ngài mãi.”
“Gia, sao bây giờ ngài mới đến nha.”
“Gia,”
Một trận oanh thanh yến ngữ, từ trong viện một đống đại cô nương xinh đẹp ùn ùn chạy ra, vây lấy Thiết Ngưu kéo vào trong.
“Yêm, yêm không biết các ngươi, các ngươi đừng kéo y phục của yêm, kéo rách A Du sẽ mắng, các ngươi đừng đẩy yêm mà, đừng đẩy mà! Ngươi, các ngươi…” Thiết Ngưu bị một đoàn nữ tử bao vây đến sắp hôn mê.
.
Tiền Tam ngồi ở nhà nhìn ngọc bội trong tay mà tâm tình mâu thuẫn dị thường.
Cứ mang nó về như vậy? Đứng tại chỗ chờ vị quý nhân ngốc kia mang tiền đến đổi? … Nhưng lại không cam lòng.
Hay nghĩ cách đem nó đổi thành tiền? Nhưng ai dám chứ? Người biết hàng thì không dám mua, người không biết hàng thì lại không đổi được giá tốt.
Giữ nó lại? Giữ lại thì dùng làm gì? Nếu bị điều tra ra thì đây chính là tử tội chém đầu!
Dùng nó để giả mạo hoàng tử Du lừa tiền? … Y lại không có can đảm này, lỡ như bị túm thì không còn là vấn đề của một mình y nữa, chắc chắn là chém cả nhà tịch thu tài sản trốn đâu cho thoát!
Làm sao đây?
Làm sao cũng không tưởng nổi lại nhận được một cái bảo bối bỏng tay như vậy, quăng cũng không được, giữ cũng không xong.
Bỗng nhiên trong đầu Tiền Tam lóe lên một tia linh quang.
Không có bất cứ kẻ nào nhắc đến tin tức hoàng tử xuất cung, phía quan phủ cũng không tuyên bố bất cứ tin tức gì, như vậy… điều này có nghĩa là hoàng tử Du đang âm thầm làm việc, có lẽ là ngầm điều tra thiên hạ, cũng có lẽ là trộm trốn đi chơi, mặc kệ là lý do nào, nếu để cho quan phụ mẫu Nhạc Dương biết được tin tức này mà chuẩn bị sẵn sàng, đối với quan lại bọn họ mà nói hẳn là chỉ có lợi chứ không có hại. Nói cách khác, nếu y đem khối ngọc bội này nộp cho thái thú Nhạc Dương, thái thú biết trước được tin này thể nào cũng sẽ biểu đạt chút lòng biết ơn với kẻ mật báo là y. Hơn nữa, cho dù ngày nào đó hoàng tử Du tìm tới cửa, y cũng có lý do chính đáng là dân thường không dám bảo quản bảo vật như thế nên đã trình lên quan phụ mẫu để tránh việc ngoài ý muốn.
Đúng! Liền làm như vậy! Tiền Tam vỗ đùi, đối với việc mình có thể nghĩ ra phương pháp vẹn cả đôi đường như thế mà tự tán thưởng một phen.
.
Ngay lúc Tiền Tam thay một bộ y phục tốt nhất, đem mặc ngọc long trọng đặt trong một hộp gỗ lên đường đến phủ thái thú, thì Thiết Ngưu đang núp trong nhà xí bên ngoài tiểu lầu các dành cho khách quý nghỉ qua đêm ở Lưu Hương viện, không biết làm thế nào cho phải.
Hắn thật vất vả mới “trốn” được đến đây. Khi hắn nói mắc lắm rồi, thế nhưng mấy đại cô nương kia lại nâng một bồn cầu lên để hắn giải quyết luôn ở trong phòng. Không còn cách nào khác, hắn đành nói muốn đi đại tiện, vả lại nếu có người hắn đi không được, mấy nữ hài kia mới hi hi ha ha đưa hắn đến nhà xí bên ngoài lầu các này.
Trộm nhìn ra ngoài qua khe cửa, nữ tử tên Mạt Lỵ kia vẫn còn đứng ở nơi đó, thật giống như là sợ hắn chạy mất.
Ai, bụng thật đói…
Ngồi xổm trên hầm cầu sờ bụng mình, Thiết Ngưu giương mắt con báo nhỏ bằng bột mì đang nắm trong tay trái… Không biết cái này có thể ăn được không?
Mấy đại cô nương kia dường như đều rất thích con báo nhỏ này, ai cũng muốn đòi, tuy rằng hắn rất muốn cho các nàng, nhưng chỉ có một con, đây là thứ hắn muốn tặng cho A Du, đành phải xin lỗi các nàng.
“Gia, ngài có khỏe không vậy?” Mạt Lỵ