Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341742
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1742 lượt.
gủ với hắn hơn hai tháng trời thế mà một chút cũng không phát hiện ra?
Điều này sao có thể!
Nhưng nếu nói bọn họ là hai người Hoàng Phủ Du lại không tin.
“Ngươi không biết ta là ai?” Du bình tĩnh hỏi.
Mắt to vừa đảo, “Yêm nếu biết còn phải hỏi ngươi sao!”
“Vậy ngươi có biết mình là ai?” liếc nhìn quần áo hắn cởi ra bị vứt trên mặt đất, không phải quần áo y cho người chuẩn bị cho hắn, quần tro vải thô này cùng loại với những thứ người buôn bán trên phố thường mặc.
“Lão tử đương nhiên biết lão tử là ai!” Tiểu tử này sao kỳ lạ quái đản vậy, không biết yêm là ai còn tìm đến gây sự!
“Ngươi tên là gì? Nhà ở đâu? Trong nhà có thân nhân? Công phu của ngươi là theo ai học?”
“Tiểu tử ngươi có thấy phiền không hả, lại không phải làm thông gia với ngươi, hỏi nhiều như vậy là gì! Có chuyện gì nói mau, có rắm mau thả, không cần lải nhải nhiều lời như lão bà!” Gãi gãi, con bà nó, sâu bọ cắn người bên hồ này đúng là nhiều mà!
Thân thể tinh tráng này Du nhìn quen mắt đến mức không thể quen hơn được nữa, buổi tối hôm kia còn sờ soạng một lúc lâu mà.
“Chúng ta vẫn là thông gia?” Du cười giảo hoạt. “Ngươi đúng là thê tử bản vương cưới hỏi đàng hoàng a, A Ngưu.”
Bắc Nhạc cuồng nhân trên người nổi một tầng da gà.
“Nương a! Thực xui! Tự nhiên lại đụng phải một cái thố nhị gia[3'>!” Vỗ vỗ mông đứng lên, cầm lấy y phục của mình, đại hán bỏ đi. Xem võ công của hắn cao như thế, hắn không thèm vô cớ gây rối với cái thố nhị gia mà.
“Phía dưới tiểu đệ của ngươi có một nốt ruồi son.”
Bắc Nhạc cuồng nhân đột nhiên xoay người, rống giận: “Ngươi nói bậy! Lão tử nơi đó không có nốt ruồi!”
“Không tin thì chính ngươi tự xem xem. Nhớ rõ kéo thẳng lên xem, nếu không sẽ không thấy” Du vẻ mặt trêu cười.
Đại hán nửa tin nửa ngờ, “Được! Lão tử liền nhìn xem, nếu tiểu tử ngươi dám nói bậy, xem lão tử giáo huần ngươi như thế nào, tên tiểu bạch kiểm[4'>!”
Tiểu bạch kiểm? Du nghẹn khí.
Bắc Nhạc cuồng nhân là kẻ tài cao gan cũng lớn, trước mặt “cường địch” mà cứ thế quay lưng lại, cởi quần… Chưa đầy chớp mắt sau đã nghe tiếng quát: “Con bà nó! Cái thố nhị gia nhà ngươi lại dám nhìn lén lão tử đi tiểu!” Bắc Nhạc cuồng nhân kéo quần lên, quay người lại, nổi giận! Nếu không sao tiểu tử này lại thấy?
Du khinh thường bỉ tiếu, “Cái thứ kia của ngươi! Nếu không phải tự ngươi cho bản vương xem, bản vương cũng chẳng thèm nhìn đến!”
“Ngươi nói bậy!” Đại hán tức giận đến giậm chân giậm cẳng.
Đúng thế đấy, ta chính là đang nói bậy. Du cười thầm. Nốt ruồi son kia là do y vô tình nhìn thấy trong lúc trêu chọc con trâu ngốc tối hôm nọ.
“Bộ y phục này ở đâu ra? Vốn không phải là bộ này đi.”
Bắc Nhạc cuồng nhân sửng sốt. Tiểu tử này theo dõi yêm?
“Bộ y phục kia là lớp trong trắng lớp ngoài xanh, cổ tay áo ám thêu hoa văn hình rồng phải không? Còn cả giày, bên trong hẳn có thêu chữ, có điều ta nghĩ ngươi xem cũng không hiểu. Bộ y phục đó đâu?”
Bán rồi. Lúc ấy chính hắn cũng thấy kì quái, sao lại mặc một thân văn sinh phục (y phục thư sinh) lòe loẹt sặc sỡ vướng tay vướng chân như vậy! Dù có tiền hắn cũng sẽ không mua cái loại y phục này để mặc!
“Ân, giày trên chân không đổi. Mang thoải mái không? Ngươi có biết giày này xuất ra từ phường thêu nào?”
Bắc Nhạc cuồng nhân bị y hỏi đến hết kiên nhẫn, “Này! Tiểu tử, nói thẳng ra ngươi đến tìm yêm làm gì! Không cần nhiều lời lầm bầm lảm nhảm! Mấy thứ ngươi hỏi lão tử đâu có nhớ được nhiều như vậy!”
“Được, ta hỏi ngươi câu cuối cùng. Ngươi có nhớ được hai tháng nay ngươi làm gì không?”
“Lão tử đang bế quan luyện công! Ngươi hỏi xong? Lão tử đi!”
“Đứng lại! Thiết Ngưu, nếu ngươi đã giả vờ, bản vương sẽ không khách khí với ngươi nữa!” Kiên nhẫn của Hoàng Phủ Du cũng sắp hết.
Bắc Nhạc cuồng nhân không để ý tới y, khoác áo ngoài xoay người bức đi.
“Ngươi không muốn biết ta là ai sao?”
Đưa tay xoa xoa cái mũi, liếc mắt nhìn tiểu bạch kiểm bên cạnh, “Ngươi không nhắc yêm cũng quên. Ngươi là ai? Tiểu tử.”
Du từng chữ từng chữ, phát âm rõ ràng: “Bản vương chính là nhi tử của đương kim thánh thượng Đại Á hoàng triều, Lịch vương. Cũng là trượng phu của ngươi!”
“… Hóa ra là tên ngốc” thật đáng thương, nhìn người bộ dạng lớn lên cũng không tồi, lại mắc cái bệnh như thế, ai.
Bắc Nhạc cuồng nhân ánh mắt thương hại nhìn Hoàng Phủ Du, lắc đầu, đi thôi.
“Thiết Ngưu!” Con trâu ngốc này lại dám nhìn bản vương như thế!
“Xem ra bản vương không hảo hảo giáo huấn ngươi, ngươi căn bản không nhớ nổi thân phận của mình!”
“Giáo huấn yêm? Tiểu tử, ngươi đủ tư cách sao! Ha ha ha!” Hai tay đại hán chống thắt lưng, ngửa mặt lên trời cuồng tiếu.
Du phẫn nộ điên cuồng, cuối cùng đành ra tay.
“Ách! Lợi hại!” Bắc Nhạc cuồng nhân cười lớn một tiếng, vọt người, xuất chưởng, đánh trả, liên tiếp nhanh như chớp giật.
“Hay!” Du nhịn không được lên tiếng tán thưởng.
Hai vị tuyệt thế cao thủ ở bên bờ một hòn đảo hẻo lánh trên hồ Động Đình bắt đầu so tài.
Hai người đều càng đánh càng hưng phấn, cả hai đều cảm thấy như đã tìm được đối thủ duy nhất