Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341733
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1733 lượt.
a miễn cho xảy ra hai ba việc mà đánh mất mũ quan trên đầu mình. Trên cơ bản mà nói, quan viên phụ trách ghét nhất cái loại đội ngũ đi tuần này, tốn tiền lại phí sức còn cả hao tổn tinh thần, mà còn chả vét được cái ích lợi gì!
Chỉ một lần hồi hương, thật đúng là gióng trống khua chiêng. Mà, trông kìa… hai con thuyền đồ sộ hai tầng đi song song, đại khái muốn che giấu hành tung cũng khó.
Trên thuyền lớn xuất hiện bóng người, Du nhận ra một trong số đó chính là nữ tế (con rể) của Hộ Quốc đại tướng quân Âu Dương Phụ Thiên, nhờ chút bóng thừa của thái sơn nhạc phụ mà được giữ vị trí đầu mục phòng giữ kinh thành. Xem như là một người an phận, không có chỗ nào đặc biệt, đại danh hình như gọi… Trịnh Trường Tắc? Phu phụ tướng quân cùng nữ nhi không có lộ diện, nhưng thấy bóng người mơ hồ qua tấm lụa mỏng ở cửa sổ lầu hai, chắc là phép tắc nữ nhi không tiện xuất đầu lộ diện, chỉ có thể thưởng thức phong cảnh ven đường qua cửa sổ.
Bởi vì là chuyện tư, nên mặt hồ không bị giới nghiêm, thuyền lớn thuyền nhỏ vẫn lai vãng trên hồ, chỉ có điều đều tránh xa hơn thuyền của tướng quân hơn một trượng. Không đúng, có một chiếc thuyền lá đang đi với tốc độ cực nhanh nhằm vào phía thuyền tướng quân.
Ha hả, có náo nhiệt để xem rồi. Du tìm một cây đại thụ, dựa lưng vào, khoanh tay trước ngực, vẻ mặt trêu cười chuẩn bị xem trò vui.
.
Đội thuyền hộ vệ cũng đã chú ý tới thuyền ấy, có người đứng ở đầu thuyền giương giọng quát bảo ngừng lại. Thuyền ấy vẫn giữ tốc độ như cũ.
Người trên thuyền lớn cũng đã cảnh giác, châu binh bên bờ trong lòng bắt đầu thở dài, phiền phức tới rồi!
Chờ một chút! Du đột ngột đứng thẳng lên.
Người hùng phong vạn trượng đứng đầu thuyền đón gió kia…
Thiết Ngưu?!
~*~
[1'> Nguyên văn: 庐山真面目
“Lư sơn chân diện mục” là một điển tích được lấy trong bài thơ “Đề Tây lâm bích” của Tô Đông Pha (Tô Thức), biểu thị cho một sự việc đã rõ ràng.
“Ngươi là người phương nào? Còn không mau dừng thuyền lại!” Hộ vệ trên thuyền lớn tiếng quát hỏi.
Nam nhi tám thước ngang tàng, mang mặt nạ đồng đen hình ma quỷ nhe răng[1'> ngửa đầu cuồng tiếu, “Ha! Thật là một lũ cẩu ngáng đường! Dám chặn đường đi của lão tử, còn không mau tránh ra cho yêm!”
Hoàng Phủ Du đứng trên bờ quan sát, chớp chớp mắt. Khẳng định thính lực của mình tuyệt đối không có vấn đề, thanh âm của đại hán kia mười phần vẹn mười là con trâu ngốc nhà y, thân hình cũng không khác. Nhưng, nhưng cái thái độ kiêu ngạo cuồng vọng này, còn có cái mặt nạ này…, y từng nghe nói về cái mặt nạ này.
Hai chiếc thuyền hộ vệ cập sát lại bên thân thuyền lớn để bảo vệ.
Thuyền nhỏ càng lúc càng gần, hộ vệ trên thuyền lớn vội vàng xuất vũ khí ra. Một loạt cung thủ tiến về phía đầu thuyền, quỳ xuống đất lắp tên giương cung chuẩn bị bắn.
Bàn tay lớn khẽ siết, “Nói với bọn chúng để bọn chúng xuống cứu người!”
“Ngươi… ngươi muốn gì?” Trịnh Trường Tắc run rẩy hỏi.
Đại hán sau mặt nạ đồng đen phát ra tiếng cười cổ quái, “Ngươi hỏi lão tử muốn gì? Đương nhiên là mời ngươi cũng xuống nếm thử chút tư vị nước hồ Động Đình! Lăn xuống cho lão tử!”
Nâng tay lên, mang theo tiếng kêu thảm thiết của Trịnh Trường Tắc, “Bùm!” trong hồ nước lại thêmmột người.
Đến lúc này bọn hộ vệ không cần ra lệnh cũng một người tiếp một người nhảy vào hồ bắt đầu cứu người.
Lầu hai của thuyền lớn bị thị vệ vây kín, dường như sợ hãi Bắc Nhạc cuồng nhân sẽ gây nguy hiểm cho sự an toàn của phu thê tướng quân cùng con gái. Nhưng tựa như đại hán không hề có hứng thú với những người ở lầu hai, toàn tâm nhìn chăm chú mặt hồ, thấy có người cứu con rể tướng quân lên liền lập tức nghênh ngang tiêu sái đến mép thuyền. Bọn hộ vệ khẩn trương nhìn hắn chăm chăm, dù không dám xuống tay với hắn nhưng cũng không dám lơi lỏng.
Thấy Trịnh Trường Tắc ướt sũng được người kéo lên, chờ cho gã đứng vững, đi đến trước mặt gã, nhếch miệng cười với gã.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì nữa! A!”
Nhắm ngay mông con rể tướng quân, yêm đạp!
Bùm!
Bọn hộ vệ lại vội vàng nhảy xuống hồ cứu người.
Có vẻ như Trịnh Trường Tắc cũng biết bơi nên không uống nhiều nước hồ, rất nhanh lại trồi lên khỏi mặt nước, được hộ vệ nhảy xuống cứu đưa lên thang thuyền.
Lầu hai có động tĩnh, hình như có người đi ra từ lầu ốc (phòng ở trên thuyền lầu).
Bắc Nhạc cuồng nhân dường như cố ý chờ Trịnh Trường Tắc được đưa lên thuyền lớn, chờ hắn đi lên, lại cười hi hi cho một cước! Liên tiếp ba lượt, Trịnh Trường Tắc dứt khoát ở luôn dưới hồ không lên nữa.
Mọi người quan sát đều thấy kì quái, xem bộ dáng tên đạo tặc này không giống như đến để cướp bóc, mà là đặc biệt chạy tới đùa giỡn con rể tướng quân làm vui. Châu binh (binh lính trong vùng)trước tiên nhẹ nhàng thở ra, miễn là không ảnh hướng đến mạng người, nhiều lắm chỉ chịu chút trách mắng mà thôi.
“Vị hào sĩ này, không biết con ta đắc tội với ngươi ở chỗ nào, làm ngươi cứ năm lần bảy lượt tìm con ta gây phiền toái. Lão phu thấy ngươi không làm tổn hại tính mạng hắn cũng