XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341727

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.

ái, bắt lấy một con. Nắm con vịt đã bất tỉnh trong tay hướng lên trời ném về phía một con khác. Bắc Nhạc cuồng nhân hân hoan cười to, đi vào hồ nước nhặt lên hai con vịt hoang đáng thương.
Tháo mặt nạ đồng đen trên mặt xuống nhét vào trong ngực, nhanh nhẹn đào một cái hố bên hồ, đi vào rừng cây nhặt ít cành khô, dùng đá lửa đánh lửa, mang hai con vịt hoang đến bờ hồ mổ bụng vặt lông cắt tiết, từ trong ngực lấy ra một bao gia vị linh tinh, trong trong ngoài ngoài quét một lớp lên vịt hoang, dùng một cành cây xuyên qua, đặt lên trên lửa quay quay nướng nướng.
Hoàng Phủ Du đứng trong rừng trúc, xem cái gã được xưng là đệ nhất cao thủ đương thời Bắc Nhạc cuồng nhân tháo bỏ mặt nạ biến thành Thiết Ngưu nhà y, nhìn Thiết Ngưu nhà y trong lúc nướng vịt cởi sạch sành sanh nhảy vào trong hồ tiện thể tắm rửa—— thói quen lâu năm của con người xem ra không dễ bỏ. Nhìn hắn tắm xong tùy tiện mặc quần, thân trần ngồi chồm hỗm trên mặt đất ánh mắt thèm thuồng nhìn hai con vịt hoang bị nướng đến chảy mỡ.
Được lắm, ngươi có gan! Phải nướng vịt hoang nên không thèm quay về có phải không?! “Hừ!”
Bắc Nhạc cuồng nhân liếc mắt sang bên này một cái, không quan tâm. Tiếp tục nướng vịt của hắn.
Du mang theo nét mặt tươi cười từ trong rừng trúc thong thả bước ra.
“Phu nhân, ngươi làm vi phu tìm kiếm thật khổ sở.”
Bắc Nhạc cuồng nhân ngẩng đầu ngó quanh bốn phía, không có nữ nhân nha. Mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn nhìn người nọ, không phải là đọc sách nhiều quá nên hỏng cả đầu chứ? Mặc kệ y! Vịt hoang của lão tử vẫn quan trong hơn!
Du đi đến trước mặt đại hán, “Phu nhân, sao ngươi lại phớt lờ vi phu?”
Bắc Nhạc cuồng nhân đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai, không nói tiếng nào ra sức nướng vịt. Vẫn là không nên chọc đến thư ngốc tử (mọt sách), mấy kẻ này đánh thì không chịu đánh, chửi ngươi lại không chửi được y—— cũng không hiểu y đang chửi cái gì, ngươi nói yêm phải chửi hắn như thế nào đây?
“Này, Thiết Ngưu, đang nói với ngươi đấy!” Du đưa chân đá đá cẳng chân hắn.
Mày rậm khẽ nhíu, quên đi, yêm nhịn.
Bắc Nhạc cuồng nhân đổi cái hướng ngồi.
Du lại đi theo.
“Này! Thư ngốc tử, tránh sang một bên đi! Đừng theo yêm!” Bắc Nhạc cuồng nhân không kiên nhẫn quát. Lão tử ghét nhất lúc ăn cơm có người đến chọc!
“Ngươi gọi ta là gì? Lá gan ngươi càng lúc càng lớn ha!” Du dựng thẳng lông mày. “ Ngươi chẳng những trốn ta đi phiêu kỹ, còn dám phiêu bạt bên ngoài không trở về nhà! Ngươi ngứa da rồi có phải không?”
“Này! Tiểu tử, giọng điệu ngươi sao giống lão bà của yêm thế. Ha ha ha! Yêm muốn nữ nhân không muốn ngươi, biến biến biến! Chớ có chọc lão tử đánh ngươi.” Bắc Nhạc cuồng nhân đến đầu cũng không thèm ngẩng lên, liên tục phất tay trái.
Thiên hạ Lịch vương giận quá hóa cười.
“Ngươi cái con trâu đần này! Dám nói chuyện như thế với bản vương! Hôm nay không dạy bảo cho ngươi một chút, ngươi quả nhiên muốn làm phản!”
Đại hán đảo mắt xem thường. Xui xẻo! Hôm nay sao lại gặp phải cái kẻ đã ngu ngốc lại thêm điên khùng, còn tự xưng là bản vương. Không phải là xướng kịch đi? Xem mặt kia, quả giống cái hoa đán[2'>.
Không còn cách nào, vươn tay kéo y phục đã cởi ra lại đây, lục lọi bên trong, đụng đến một cục bột ngận đáp (một loại bột làm mì, bánh canh, cũng là bột nặn tượng)—— cũng không biết là lấy ở đâu, định vứt đi nhưng thấy cũng đẹp nên không nỡ. Lại lục tiếp, đụng đến một túi bạc hôm trước hắn lén trộm lén đoạt, lấy ra hai nén bạc nặng.
“Đấy, cầm đi. Đừng làm phiền lão tử!”
Thấy hắn cứ trừng mắt cũng không đưa tay đón lấy, thuận tay ném qua, mặc kệ. Vịt của lão tử chín! Mùi thơm nức làm cho đại hán nuốt nuốt nước miếng.
Phù phù, thật nóng! Thơm quá! Ăn thật ngon! Ngay lúc Bắc Nhạc cuồng nhân hớn ha hớn hở xé miếng thịt vịt thật to cho vào mồm nhai nuốt, một bàn tay duỗi ra trước mặt hắn. Trên bàn tay có một khối bạc, nặn một cái thành một cục bạc có đầu có chân. Đây là… trâu?
Sau đó bàn tay kia lại đưa qua, dễ dàng vặn đứt đầu trâu, bẻ cong chân trâu, phanh thây con trâu kia xong, bàn tay nắm lại, xoa một cái, thây ngưu (xác trâu) biến thành bột bạc rơi trên mặt đất.
Bắc Nhạc cuồng nhân ngẩng đầu, nhìn chăm chú tiểu sinh anh tuấn mang vẻ mặt âm trầm, hung hăng cắn một miếng thịt vịt lớn. Con mẹ nó! Hóa ra là đến tra!
Yêm cắn! Yêm gặm! Yêm ăn ăn ăn! Vạn sự ăn là lớn nhất, lão tử lấp đầy bụng rồi sẽ chơi cùng với tiểu tử ngươi.
Du cũng mặc hắn vùi đầu ăn hùng hục. Chờ hắn ăn xong, nghe hắn ăn no ợ một tiếng, lúc này mới không nhanh không chậm nói: “Ăn xong rồi?”
“Ợ! Ăn xong rồi. Tiểu tử ngươi là ai? Lão tử giẫm nát cái nhà ngươi, hay là đánh lão cha ngươi?” Đại hán vừa hỏi vừa kéo y phục qua tùy tiện lau lau miệng. Dùng nước hồ dập hố lửa, ném xương vịt vào trong, rửa tay rồi lau lau lên quần, thuận tiện bứt một cọng cỏ ngồi trên mặt đất xỉa răng.
Vừa giống Thiết Ngưu lại vừa không giống. Thiết Ngưu không hào phóng như hắn, cũng không cuồng vọng như hắn, cũng… không thô lỗ đến mức độ này! Khí chất của một người có thể thay đổi đến vậy sao? Mà Hoàng Phủ Du y cùng ăn cùng n