Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
iền tài, nuôi thật nhiều nữ nhân, chính là dùng bọn họ để kiếm tiền, thu của người ta thật nhiều đồ cưới mới bằng lòng lòng gả nữ nhân đi.”
Công tử bị cách lý giải về kỹ viện của hắn làm thành không biết nên khóc hay nên cười, cũng không biết nên giải thích với hắn thế nào, ngẫm lại, cứ không giải thích mà để hắn hiểu lầm cũng tốt.
“Ngươi đừng cười, yêm biết kỹ viện mà, năm kia trong thôn có một nữ tử từ kỹ viện gả tới, tính tốt lắm cũng rất biết làm việc, nhưng trong thôn có mấy người ở sau lưng gọi nàng là kỹ nữ, yêm thấy có một lần nàng bị vợ của một nhị đại gia mắng như vậy, khóc ngay tại chỗ luôn.” Vẻ mặt Thiết Ngưu có chút khó chịu, hắn không biết từ “kỹ nữ” này có nghĩa gì, cũng không biết kỹ viện là nơi như thế nào, nhưng hắn hiểu cách nói kia khẳng định không tốt đẹp gì.
“Làm kỹ nữ không nhất định là thấp hèn, làm công chúa cũng không nhất định là cao thượng. Thiết Ngưu, ngươi nói nàng ấy tốt lắm, nàng nhất định làm người không tồi. Mấy kẻ khinh thường nàng mới là cái lũ tự cho mình là thanh cao.” Du không rõ tại sao y lại đặc biết muốn an ủi con trâu ngốc này, có lẽ là do không quen với cái vẻ mặt hơi nhuốm bi thương của hắn đi.
“A Du, cái gì gọi là tự cho là thanh cao?”
A…, công tử được gọi là A Du đè trán, y quên mất cái người bên cạnh kia là bảo bảo (cục cưng)hiếu kỳ cái gì cũng hỏi y.
“Đến cổng huyện nha rồi. Thiết Ngưu, ngươi đừng nói nhiều.” Không giải thích cái gì gọi là tự cho là thanh cao, Du một người một ngựa vượt lên phía trước.
~o.o~
[1'> 脉门 | mạch môn: là một trong những huyệt lớn của cơ thể, nằm ở cổ tay, nơi có thể bắt được mạch. Trong Đông y, đây là vị trí thầy thuốc luôn ấn để xem mạch cho người bệnh.
mach-mon
Vị trí mạch môn
[2'> 辣块妈妈 | Lạt khối mụ mụ (tạm dịch: Cay con mẹ ngươi): Câu này là một câu nói tục của người Dương Châu, thường được sử dụng để nhấn mạnh điều muốn biểu đạt hoặc tăng khí thế trước khi đánh nhau.
Mình lượn Baidu thấy có một câu chuyện về nguồn gốc câu này, không chắc có đúng không nhưng khá thú vị.
Mà hình như trong Lộc Đỉnh ký, câu này là một câu cửa miệng của Vi Tiểu Bảo, nếu mình không nhầm thì trong phim nó được dịch là “Ô hô ai tai” :D.
[3'> 卖肉 | mại nhục: nguyên nghĩa là bán thịt (như cách hiểu của Thiết Ngưu), nhưng ý của anh Du là bán thân (như cách dịch ở trên).
Từ cửa huyện nha đi ra, hai người cưỡi ngựa một trước một sau hướng đến nhà lớn của Phương Gia cách đấy khoảng ba trăm thước.
Trong lòng vị công tử thầm cười nhạt, y hiểu rõ từ trước đến nay quan huyện ở Dương Châu chắc chắn ngầm cấu kết với Phương gia, nếu như dự liệu không sai, có lẽ phủ đệ của quan huyện cùng cửa sau nhà họ Phương cách nhau chưa đầy trăm thước. Tuy nhiên, điều đáng mừng chính là, lần này quan huyện chắc chắn đứng ngoài chuyện đương gia nhà họ Phương, cho nên y sẽ không có hạ công phu đặc biệt đối với lão. Nếu như huyện phủ bị đối phương khống chế, y sẽ phải tốn một phen động thủ.
“Phu nhân! Đại gia!” Phương quản gia lảo đảo chạy vào Chủ Sự đường ở hậu viện.
“Có việc gì mà kinh hãi như thế.” Từ Chủ Sự đường truyền ra thanh âm mềm mại ngọt nhẹ nhưng vô cùng điềm tĩnh.
“Phu nhân, bẩm phu nhân, ngoài phủ có hai người, mang theo khế ước đất đai của Phương gia và còn thư do lão gia tự tay viết, nói rằng y chính là Phương Kính mà lão gia lúc còn sống chỉ định trở thành người thừa tự chính tông, phu nhân hãy mở rộng cửa phủ để nghênh đón y.”
“Tặc tử giỏi lắm! Xưng tên đi!” Nam tử giận dữ.
Du tảng lờ không nghe, tỉ mỉ quan sát nam nữ ở giữa vòng vây của đám gia đinh. Nam tử, khoảng chừng trên dưới ba mươi tuổi, đúng vào thời khắc phong độ nhất của nam nhân, tràn đầy tinh khí, một đôi ngư nhãn lóa tinh quang, biểu thị công lực của người này không tệ mà tâm cơ lại sâu, nhưng tướng mạo rất lạ, nếu như y không nhớ sai, trong chốn giang hồ hẳn không có nhân vật nào như thế này. Chuyển ánh nhìn sang nữ tử, vừa thấy tưởng như thiếu nữ mới mười tám mười chín tuổi, nhưng Hoàng Phủ Du có thể nói là từ nhỏ đã sống giữa bao nữ tử, trưởng thành cũng đã trải qua không ít nữ nhân, thoáng nhìn qua thì đoán ra nữ tử chí ít đã hơn ba mươi. Nếp nhăn trên cổ nữ tử là dễ dàng bị bỏ qua nhất, nhưng lại tuyệt đối không lừa được người. Hơn nữa đôi môi đỏ đã xuất hiện vế hằn, nữ tử đã qua tuổi đương thì thanh xuân sẽ có dấu hiệu này.
Công phu của nữ tử có thể còn cao hơn nam tử, hơn nữa nhất định là một cao thủ nổi danh! Du trầm ngâm suy nghĩ xem trong chốn giang hồ có người nào danh tiếng mà ngoài ba mươi diện mạo phù hợp.
“Người đâu, đi báo quan, nói đã tìm được kẻ trộm mất khế đất Phương gia, để họ tới bắt!”
“Ha ha ha! Tốt! Gọi quan phủ tới đây, chúng ta cùng nhau phân xử. Thiết Ngưu à, vị huyện quan kia vừa nãy nói cái gì?”
“Lão liều mạng gật đầu nói sẽ giải oan cho chúng ta, còn nói sẽ hảo hảo tra xét nội tình Phương gia, còn có… ừm… Huyện lão gia còn nói muốn mời bọn yêm uống rượu.”
Thiết Ngưu nhớ lại lúc Du kín đáo đưa lại miếng đá màu đen cho hắn – khi đó