Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341730
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1730 lượt.
hắn còn kỳ lạ A Du sao biết hắn dùng miếng đá đen này đổi lấy một cục bột với sư phụ nặn tượng, Du trừng mắt nhìn hắn, hắn cũng không dám hỏi. Về sau, A Du bảo hắn đem miếng đá đen đó cho huyện thái gia nhìn, lại bảo hắn nhẹ nhàng nói với huyện thái gia hai câu, rồi thì huyện thái gia run như mắc bệnh sốt rét mà liên tục, liên tục dập dầu quỳ trước mặt hắn, nhưng lại không hành đại lễ với A Du.
A Du nói với huyện thái gia rằng y là bằng hữu của yêm, vậy nên huyện thái gia lắng nghe y nói. Cái miếng đá đen kỳ quái vậy mà hữu dụng như thế. Nếu như yêm giơ miếng đá cho A Du nhìn, A Du có thể cũng giống huyện thái gia mắc bệnh sốt rét nghe lời yêm nói chăng? Thiết Ngưu quyết định sau này nếu A Du tiêu tiền bậy bạ thì mượn miếng đá đen ấy đối phó y.
“Chờ một chút! Vị công tử này, ngươi luôn miệng nói mình sở hữu khế đất nhà ta, chỉ là lời nói vô căn cứu không bằng chứng, có thể đem ra để thiếp thân kiểm nghiệm một chút.” Nữ tử chầm chậm đi tới trước mặt Du.
“Ngươi có lẽ chính là yêu nữ theo như lời của biểu đại gia (bác họ bên mẹ) của ta. Yêu nữ, biểu đại gia nói ngươi dụng kế khiến ông thú ngươi, còn muốn hại chết cả nhà biểu đại gia để đoạt quyền đoạt kim, giờ đây một nhà biểu đại gia quả nhiên không ai may mắn sống sót. Hừ hừ, xem ra quả là sự thật! Sao vậy, thấy ta tìm đến cửa, ngươi có phải cũng muốn hại luôn cả ta đúng không!” Du to tiếng, chỉ mấy câu đã đem mọi chuyện nói rõ ràng, đảm bảo dân chúng trên phố gần đấy đều có thể nghe được.
“Ngươi! Tặc tử to gan không được tùy miệng nói bừa! Nói! Ngươi rốt cuộc là ai! Nhận chỉ thị của kẻ nào mà đến đây quấy rối?” Phương đại gia mở miệng quát lớn ngăn lại.
“Ta Phương Kính, tự Du Nhiên. Thay mặt cho chủ nhân trước đây của Phương gia là biểu đại gia của ta đến đây đòi lại toàn bộ Phương gia!” Du không chấp nhận tỏ ra yếu thế, lại càng tỏ ra lớn tiếng hơn.
Thiết Ngưu kéo kéo A Du, nghĩ A Du có chút xấu tính. Hắn không rõ Du vì sao mà tìm đến quấy rối Phương gia, nếu y là khâm sai thì sao không trực tiếp đem bọn họ tống vào đại lao?
“Người đâu, bắt hai tên tặc tử này lại, Phương An ta muốn nhìn cho rõ xem rốt cuộc là ai tìm đến phiền phức Phương gia!” Phương đại gia vung tay, sai bắt hai người.
Gia đinh vùn vụt xông lên.
“Thiết Ngưu ngươi xem, đám đạo tặc chiếm đoạt gia sản người khác này để không bị lộ, hiện tại muốn bắt chúng ta rồi giết người diệt khẩu.” Du rõ đang chế nhạo, lười biếng tựa lên người Thiết Ngưu.
“Vậy yêm môn phải làm sao giờ?” Thiết Ngưu lo lắng nhìn đám ngươi đang vùn vụt xông lên.
“Thì phải đánh trả thôi! Thế nhưng… Thiết Ngưu à, ta một tên thư sinh muốn đánh cũng không đánh lại bọn họ, hôm nay phải dựa vào ngươi rồi!” Du vỗ vỗ vai Thiết Ngưu, xoay người đi ra sau hắn.
Thiết Ngưu ưỡn ngực hai mắt rực sáng, trong lòng hào khí vạn trượng! Cuối cùng đã đến lúc yêm bảo hộ vợ yêm! Đến đây! Chỉ cần các ngươi dám chạm vào một sợi tóc của vợ yêm, thì yêm liều mạng với các ngươi!
Bọn gia đinh lao tới, Thiết Ngưu cuộn cuộn xắn ống tay áo hét lớn một tiếng, giơ nắm đấm nhắm đánh.
Yêm đập! Yêm đá! Xem yêm hạ gục toàn bộ các ngươi!
Trong đám gia đinh có người truyền đến tiếng kêu thảm thiết, xem ra bị Thiết Ngưu cao to bự chảng kia cho vài đấm lên người thì người cũng rất không dễ chịu.
Du đứng ở phía sau Thiết Ngưu ba thước, cười tủm tỉm nhìn tình hình phát triển. Y đã chú ý đến hai tên cao thủ đến giúp sức đang trà trộn trong đám gia đinh, nghĩ đến chuyện Thiết Ngưu sẽ phải ứng phó với hai cao thủ này như thế nào, y tràn ngập hứng thú.
Du phát hiện Thiết Ngưu tựa hồ có sức khỏe vô song dùng mãi chẳng hết, đánh nhau hoàn toàn không có chiêu thức, nhưng chỉ cần trúng phải nắm đấm kia, chắc chắn sẽ đo ván trên mặt đất.
Thiết Ngưu, ngươi còn muốn che giấu đến lúc nào nữa?
Phương đại gia tự xưng Phương An và di sương (góa phụ) của Phương lão gia là Phương phu nhân đều lộ nét cười khinh thường trên mặt. Còn tưởng rằng người Phương Kính mời tới bản lĩnh lớn đến đâu, nguyên lai cũng chỉ là một tên man phu (kẻ thô lỗ, kẻ võ biền), đối phó người như thế chả tốn mấy hơi sức. Trong lúc Thiết Ngưu giơ tay hạ chân, đám gia đinh kia ngã xuống phân nửa. Có người lợi dụng sơ hở tiến sát bên người Thiết Ngưu, lặng lẽ một chưởng hướng xuống Thiết Ngưu.
Thiết Ngưu quay người lại, vừa lúc thấy có người định ám toán hắn, nhìn một chưởng kia khinh khinh phiêu phiêu cũng không suy tính, chẳng hề bận tâm đánh trả một quyền. Nhưng vào lúc này! Một đạo quang ảnh bắn thẳng tới lưng Thiết Ngưu!
Đê tiện! Du gần như chưa kịp nghĩ gì, lao nhanh như tia chớp về phía Thiết Ngưu! Muốn thử tiểu tử ngốc kia, sau này còn có cơ hội!
Vươn cánh tay đem con trâu ôm vào trong ngực. Thân người đại chuyển, hai chân đạp về phía kẻ xuất chưởng, một tay dụng một chiêu vươn ra bắt lấy thanh chủy thủ đang lao tới, sau đó liền trở tay vận tám thành công lực phóng lại tên đánh lén, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, hai tiếng kêu thảm thiết, kẻ tung chưởng cùng tên bắn ám khí đánh lén kia đồng thời bay ngược theo hai hướng.
Phương An kinh