Tác giả: Dịch Nhân Bắc
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341718
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.
trừ bỏ tên đương gia nhà họ Phương là Phương An cùng yêu phụ Phương phu nhân, trong đám gia đinh ẩn dấu không dưới tám gã cao thủ, trong đó có hai tên vừa âm thầm hạ độc thủ với ngươi, nóng lòng muốn giải quyết sạch sẽ chúng ta mà không kinh động đến quan phủ cùng dân chúng bên ngoài. Ta giả bộ bị thương, khiến đối phương nghĩ rằng ngươi trúng tên, bọn chúng sẽ coi nhẹ thực lực chúng ta, ngờ vực ta không phải Phương Kính nhưng cũng không nghĩ đến thân phận chân chính của ta. Dọc theo đường đi ta đã cố tình lưu lại không ít dấu chân ngựa, bọn chúng không ngừng phái ngươi đi giết chúng ta, như thế tạo cơ hội để chúng ta tiêu diệt từng tốp nhỏ, thuận tiện còn có thể tra được không ít khẩu cung. Hiện tại ngươi đã hiểu rõ ràng là vì sao ta phải giả vờ bị thương chưa?”
Thiết Ngưu bội phục gật gật đầu. Mặc kệ có hiểu hay không, từ đáy lòng hắn thầm nghĩ vợ mình thật vô cùng lợi hại. Chí ít y phi thân đá cái phi đao kia một cái cứu mạng già này của hắn, là đã đủ để hắn phục sát đất.
“A Du.”
“Ưm” Du sắp chìm vào giấc ngủ. Hắn hiện tại phải dưỡng thần, đêm nay chắc chắn là sẽ rất vui vẻ đây.
“Nhi tử của hoàng đế cũng bắt chước múa tạp kỹ sao? Ngươi đá cái phi đao kia thật là chuẩn.” Thiết Ngưu nói với chút ao ước.
Du mở choàng mắt, chưa kịp tức giận với hắn, “Ngươi thấy được động tác của ta?”
“Thấy a.” Thiết Ngưu gật đầu, không rõ vì sao mà Du kinh ngạc như thế.
Ngẩng đầu ngưng thần quan sát người phía trên nửa ngày, vẫn chưa nhìn ra được điều gì.
Thiết Ngưu à Thiết Ngưu, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào…
.
Trong lúc Thiết Ngưu còn đang ngủ, Hoàng Phủ Du đi ra ngoài lượn hai vòng trở về.
“Dậy đi! Con trâu lười!” Một cước không chút khách khí đạp lên người hắn.
“A Du” Thiết Ngưu bị đạp cho tỉnh ngủ, “Ngươi sao lại đạp người ta!”
“Ngươi có biết nhóm bếp lò không?”
“Biết a.” Dụi dụi mắt nhìn kỹ, Thiết Ngưu kinh ngạc phát hiện trên mặt Du một nửa đen một nửa trắng, trước ngực áo là một vết bẩn lớn, hai tay cũng đen đen bẩn bẩn.
Thiết Ngưu sửng sốt một chút, lập tức thích thú vỗ đùi đứng dậy, “Ha ha ha! Đại hoa kiểm (Vai mặt hoa) [2'>! Đến bếp lò mà cũng không nhóm được! Du ngốc nghếch!” Cuối cùng cũng đến lượt hắn được mắng A Du là ngốc nghếch rồi.
Hoàng Phủ Du mím môi tiêu sái đến bên giường, vươn hai tay, kẹp lấy mặt Thiết Ngưu mà lau chùi bậy bạ một trận.
Hoàng Phủ Du cũng là người không chịu nhận thua, biết rõ từ nhỏ đến lớn bản thân chưa từng nhóm qua bếp lò, ra khỏi nhà thì mọi việc cũng đều có người chuẩn bị cẩn thận. Hôm nay cũng không biết vì sao mà y hăng hái, đột nhiên hứng khởi muốn tự mình nhóm bếp lò, để căn nhà tranh được ấm áp, nhân tiện sẽ mua về chút thức ăn nóng sốt, rồi đánh thức Thiết Ngưu… tiến hành kế hoạch.
Sau nửa canh giờ, đương kim Lịch vương phải thừa nhận có vài thứ một số người học cả đời cũng không thể giỏi, đích thực Hoàng Phủ Du y cũng không phải vạn năng. Trong lòng vạn phần không muốn thuộc hạ nhìn thấy tình cảnh hiện giờ của y, lập tức không chút do dự mà đạp Thiết Ngưu tỉnh dậy.
Thiết Ngưu cười hì hì châm lửa nhóm bếp, đem đồ ăn Du vứt đấy mà hâm lại cho nóng sốt. Đằng sau nhà tranh, Du thấy một vại nước sạch, múc một ít rửa mặt mũi, cởi áo khoác ra rồi ngẫm nghĩ sao lại mặc vào. Lúc vào phòng thì Thiết Ngưu đã chuẩn bị tốt toàn bộ.
Sau khi hai người ăn no uống say, Du cầm khăn tao nhã lau tay lau miệng, nhìn thấy Thiết Ngưu phủi phủi mồm một cái, thuận tiện đưa khăn tay, Thiết Ngưu cũng không ngại đồ y đã dùng qua, nhận lấy rồi chùi một loạt, bắt chước Du lau lau miệng, lau xong miệng thì lau tay, thấy trên ngón tay còn dính một chút nước sốt, đưa vào miệng mút một cái.
Du ngồi nhàn rỗi thấy tâm tình tốt lên rất nhiều, mỉm cười nói: “Buổi tối có muốn đi dạo với ta?”
“Muốn. Đi nơi nào?” Thiết Ngưu cầm khăn, nghĩ thầm chờ giặt sạch rồi trả lại cho A Du.
“Gần đây có một miếu thổ địa, chúng ta đi cúng bái.”
Đi ra khỏi nhà cỏ được một đoạn ngắn, Thiết Ngưu quay đầu lại thì không còn thấy căn nhà. Đâu đâu cũng chỉ thấy cảnh vật hoang vu, cây cỏ xơ xác quấn vào những thân cây thấp. Thiết Ngưu nhận ra, đó là bụi gai.
Đi theo A Du rẽ bảy tám lần, rẽ tới một cái đường nhỏ do người khác đi nhiều mà thành, đầu đường thấy một miếu thổ địa nho nhỏ hai cửa nhỏ đóng kín, nhìn bề ngoài hoang vắng, có lẽ đã nhiều năm không ai thắp nhang đèn.
“Thiết Ngưu, ngươi biết bện dây thừng bằng cỏ không?” Du dừng chân nhìn kỹ ngôi miếu thổ địa im ắng.
Thiết Ngưu theo phân phó của A Du, vừa ngồi bện dây thừng, vừa ngồi trong bụi cỏ nhìn A Du nhà hắn diễn kịch.
Chỉ thấy Du khập khà khập khiễng khó khăn bước về phía trước, vừa đi vừa kinh hãi quan sát tình hình xung quanh. Kia một thân quần áo bị nhuốm bụi than lại thêm vài chỗ rách, như là vừa chui ra từ trong bụi cỏ gai. Cho tới bây giờ Thiết Ngưu chưa từng thấy qua bộ dạng A Du lôi thôi như thế, không khỏi thấy buồn cười.
Cách miếu thổ địa còn chừng hai mươi bước, đột ngột có người nhảy ra vỗ tay cười to.
“Ha ha! Bộ dạng sao lại thế này, ta đã nói con rùa rụt đầu này