pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341701

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1701 lượt.

n, viên nào viên nấy đều làm lão bạch kiểm ngươi kinh hãi——” Cuồng nhân vừa uống rượu vừa ngâm nga, hanh hanh, đôi mắt khẽ híp lại.
Lúc đầu cứ tưởng là tiểu tặc leo xà nhà, thầm nghĩ cũng không nên quấy rầy chuyện mua bán của người khác, chỉ cần tên kia trộm đúng chỗ là được. Nhưng tiếng bước chân này rõ ràng đi về phía phòng hắn.
Người của quan phủ? Trong quan phủ cũng có người thân thủ tốt thế này? Cuồng nhân bĩu môi, tuy hắn không muốn đối mặt với quan sai rồi để lại tiền án gì gì đó, nhưng nếu như thật sự đụng vào làm hắn khó chịu thì hắn sẽ một chưởng đánh một tên!
Mũi khẽ nhăn, hít hít, Cuồng nhân hiếm khi nhíu mày. ——Nữ nhân?
Nếu như Cuồng nhân có chút hiểu biết, hẳn sẽ biết loại hoa mai này không phải loại mấy nữ tử giang hồ có thể dùng được.
Tiếng bước chân rất nhỏ dừng trên mái nhà phòng hắn.
Gãi gãi đầu, rất không vui, “Cửa không khóa, đại cô nương cho dù không lo sợ thanh danh, khi vào cũng nhớ giữ cửa mở rộng.”
Một lát sau, thanh âm mềm mại vui tai lại uy nghiêm vang lên: “Không hổ là đương kim đệ nhất cao thủ, thiếp thân đã rất cẩn thận, không nghĩ đến vẫn bị ngươi nghe thấy.”
Cửa vô thanh vô tức bị đẩy vào, một luồng gió hương thổi qua, trong phòng Cuồng nhân có thêm một giai nhân phong tư lả lướt đoán không được tuổi tác.
Cuồng nhân vừa thấy rõ diện mạo người tới, biểu cảm trên mặt tức thì trở nên dị thường kỳ quái, thậm chí… còn có một chút bất an?
“Thật sự là con…” Giai nhân khẽ thờ dài, chậm rãi đến trước mặt Cuồng nhân, vươn hai tay tựa như muốn vuốt ve hai gò má Cuồng nhân.
Bắc Nhạc cuồng nhân vẫn không nhúc nhích, hoàn toàn là vẻ không biết làm thế nào cho phải. Nhìn mặt nạ bên cạnh, muốn đội lên lại cho rằng dù bị nhìn thấy cũng không phải chuyện gì ghê gớm.
“Ta đã đoán có thể nào là con không, quả nhiên… Hài tử đáng thương của ta.”
“Câm mồm! Ai là hài tử của bà! Nữ nhân bà đừng có có mà nhận sai người!”
Sắc mặt giai nhân thoáng trở nên thê lương.
“Ta biết con nhận ra ta, khi đó con đã có thể nhớ được rất nhiều chuyện…” Giai nhân vươn tay muốn chạm đến khuôn mặt Cuồng nhân.
Mắt thấy đôi tay giai nhân sẽ với tới trước mặt, Cuồng nhân nghiêng cổ né qua.
Tay giai nhân chỉ chạm vào hư không, biểu cảm trên mặt không biết là xấu hổ hay là bi ai.
Sau một lúc lâu, “Bà đến làm gì!” Cuồng nhân khó chịu hỏi.
Giai nhân thẳng ngươi lại, “Con không biết ta đến làm gì sao? Con xem lại những chuyện mình đã làm xem.” Nữ tử dùng giọng điệu dạy bảo giận dữ nói.
“Những chuyện yêm đã làm? Yêm đã làm cái gì! Yêm có làm gì đi nữa so ra vẫn kém…” Cuồng nhân bật thẳng người, phẫn nộ điên cuồng quát.
“Hướng Ngọ, đừng giận, đừng giận…” Giọng điệu giai nhân đột nhiên dịu lại, vươn tay nhẹ nhàng đè lại Bắc Nhạc cuồng nhân đang tức giận. Lần này Cuồng nhân không né tránh.
“Ta biết là ta không tốt, là ta có lỗi với các con…”
Cuồng nhân được giai nhân gọi là Hướng Ngọ tựa như không đành lòng nhìn đôi mắt đong đầy nước mắt của giai nhân, quay đầu đi, “Bây giờ bà nói mấy lời này thì có ích gì! Nếu có nói thì bà đến mộ của đa nói cho ông nghe!”
“Ai… Hướng Ngọ, ta có nỗi khổ của ta, con không hiểu.” Đôi mắt giai nhân rưng rưng, nhìn Cuồng nhân cao lớn, thần sắc thê lương.
“Bà vội vàng tới là để biện hộ cho nam nhân của bà? Hy vọng yêm không tiếp tục tìm hắn gây sự? Cái loại người này… Nếu không phải yêm từng phát thệ trước mộ đa, đã sớm một chưởng tát chết hắn!” Vẻ mặt Cuồng nhân tràn đầy hận ý.
“Hướng Ngọ, xem như nương cầu con, đừng tìm hắn gây sự nữa?” Giai nhân cầu xin.
“Bà còn không biết xấu hổ xưng là nương của yêm, năm đó bà cứ thế bỏ lại tiểu đệ tiểu muội, tiểu đệ thậm chí còn chưa cai sữa! Bà! Có người mẹ nào nhẫn tâm như bà không! Nếu như bà không bỏ đi, đa cũng sẽ không…” Đôi mắt Cuồng nhân bỗng nhiên ngầu đỏ.
“Hướng Ngọ, tha thứ cho ta, ta thật sự có lý do bất đắc dĩ, Hướng Ngọ…”
“Cút! Yêm không muốn thấy bà! Bà đừng đến tìm yêm nữa! Yêm sẽ không làm gì bà nhưng nam nhân của bà kia cả đời này yêm sẽ không cho hắn sống yên ổn!” Cuồng nhân vẻ mặt kích động, đôi tay xuy loạn, muốn đuổi giai nhân khỏi cửa.
“Hướng Ngọ, con nghe nương nói…”
“Câm mồm! Bà không phải nương yêm! Nương yêm đã chết từ lâu rồi! Chết cùng đa yêm!” Vẻ mặt Cuồng nhân bắt đầu trở nên không bình thường. Một chưởng đẩy giai nhân ra, muốn giành cửa ra khỏi phòng.
Giai nhân bị đẩy phải lùi lại một bước, thần sắc thay đổi trong nháy mắt, cuối cùng giống như đã hạ quyết tâm gì đó, gọi khẽ một tiếng: “Hướng Ngọ…”
Cuồng nhân khó chịu quay đầu lại, liền nhìn thấy song chưởng của giai nhân đang yên lặng không một tiếng động đánh về nơi yếu hại giữa lưng hắn!
~*~
[1'> Rượu xái (二锅头 | nhị oa đầu): Khi cất rượu, sau khi rút hết nước rượu đầu tiên (khoảng 75 độ), lấy xác rượu ra khỏi nồi sàng rê lại, tách rời hạt, lại thêm men và một số loại nguyên liệu nữa rồi cho lại vào nồi quấy đều, tiếp tục lên men chưng cất. Sau 5 ngày sẽ cất được nước rượu thứ hai (khoảng 60 độ). Rượu này thuần khiết, vẫn nguyên mùi vị, tùy nồng nhưng không cay, thơm ngon vô cùng