XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ván Cược

Ván Cược

Tác giả: Dịch Nhân Bắc

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341699

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1699 lượt.

uanh nhắc nhở, vội vàng dặn gã sai vặt bên người: “Nhanh! Nhanh đi thỉnh tướng quân đến! Ngoài ra, nhanh bẩm báo việc này cho Thành Vương! Người đâu! Nhanh đưa các vị khách quý dời bước! Nhanh nhanh nhanh!”
Đại hán vui vẻ hớn hở nhìn Trịnh Trường Tắc loạn thành một đám, tâm tình nhất thời tốt hẳn lên. Nhìn viên pháo đen trong tay, nghĩ nghĩ không biết có nên để dành lại một viên cho cái tên tiểu bạch kiểm vô sỉ kia không!
Không! Tiểu bạch kiểm vô sỉ kia cứ để chính tay lão tử đến dạy bảo!
Vừa nghĩ đến tên tiểu bạch kiểm kia, cơn tức giận với lão bạch kiểm càng thêm sôi trào. Giơ tay lên, một viên pháo đen ném về phía hoa viên con rể tướng quân đã tốn cả đống bạc để kiến tạo.
Trịnh Trường Tắc vừa thấy được hướng bay của viên pháo, nghĩ đến hoa cỏ tâm huyết của gã trong hoa viên, cả khuôn mặt tức thì xanh mét. Ánh cừu hận trong mắt dường như có thể biến thành thanh kiếm sắc bén. Thế nhưng, gã cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn viên đen đen tròn tròn kia bay về phía tâm huyết của mình, theo tiếng nổ ầm vừa vang lên, tâm Trịnh Trường Tắc cũng lạnh hơn phân nửa.
Bắc Nhạc cuồng nhân! Ta sẽ không bỏ qua cho ngươi! Ta tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi! Trịnh Trường Tắc gào lớn trong lòng.
Hạ nhân nghĩ gã đã bị dọa đến ngốc sững, kéo mạnh gã đến chỗ an toàn. Con rể tướng quân cắn chặt răng, dậm chân cùng hạ nhân chạy về phía an toàn bên ngoài phủ.
“Phu nhân đâu? Mau gọi phu nhân cùng chạy!”
Cùng lúc viên pháo đen thứ ba nổ vang trong phủ tướng quân, Thành vương mang theo phần lớn binh mã bảo vệ kinh thành chạy đến. Toàn bộ bao vây phủ tướng quân, người vây xem bị chắn ở ngoài, các loại suy đoán đan xen trong không khí.
Lúc lùng tìm đại hán mang mặt nạ đồng đen kia đã không còn thấy bóng dáng hắn. Tất cả mọi người ở đây không ai nhìn thấy hắn rời đi như thế nào.
“Quan nhân…”
“Phu nhân!”
Âu Dương Nguyệt Cầm nhìn thấy sắc mặt xanh mét của trượng phu, không nói lời nào, dựa sát vào người trượng phu. Cùng trượng phu đứng ngoài phủ đệ, trong lúc xoa dịu lão tướng quân đang nổi trận lôi đình phải trở về sớm từ buổi hầu triều, trong lòng Nguyệt Cầm âm thầm hạ một quyết định.
.
Canh hai, Bắc Nhạc cuồng nhân tháo mặt nạ xuống, ngồi trong phòng ở tiểu khách điếm tự rót tự uống tự vui vẻ.
Vừa nghĩ đến sắc mặt của lão bạch kiểm khi hắn ném ra viên pháo đen kia, đại hán liền vui vẻ uống cạn một ly.
Cũng sắp sang năm mới, thời tiết đã lạnh đến tận xương tủy. Một bầu rượu nóng lúc trời rét căm căm, quả thực không chuyện gì có thể tuyệt vời hơn.
Thêm một hơi một ly rượu xái[1'> thơm nồng mười phần, Bắc Nhạc cuồng nhân dường như không cảm thấy lạnh chút nào, chỉ mặc một lớp áo đơn, trong phòng cũng không đốt lò sưởi.
Lúc đi đường cứ mãi luôn nghĩ không biết tại sao vừa ngủ một giấc đã ngủ đến tận ngoại thành Dương Châu, tuy rằng trước kia cũng thường xuyên chạy loạn lúc đang ngủ nhưng chưa bao giờ đi quá xa như vậy. Phần lớn đều tỉnh lại ở một thôn nhỏ gọi là Úc sơn thôn. Cuồng nhân biết đó là gia hương của hắn, lúc hắn nhớ nhà sẽ chạy về, bởi vì phần lớn thời gian đều ở bên ngoài nên đã nhờ Lý bá trông nom đôi đệ muội, mỗi khi về nhà xem đều thấy hai đứa sống tốt lắm, liền biết chúng được Lý bá quan tâm rất nhiều.
Thế nhưng từ khoảng nửa năm trước, cái tật xấu chạy loạn khi ngủ này càng ngày càng lợi hại. Lần trước tỉnh lại cư nhiên thấy mình đang ở Nhạc Dương, song như thế cũng tốt, đằng nào chính hắn cũng đang tính toán đến vùng Động Đình Nhạc Dương. Khi Hoàng Hà có nạn, hắn xuất môn ra ngoài từng ngẫu nhiên nghe được lão bạch kiểm kia muốn đến hồ Động Đình, cho nên rất có thể hắn theo bản năng nhớ kỹ chuyện này mà chạy đến Nhạc Dương. Nhưng sao lần trước tỉnh lại đã chạy đến Dương Châu rồi chứ? Còn lão đầu kia là ai? Sao lại muốn đánh hắn? Có thể nào lúc hắn đang ngủ đã phá hư bảo bối gì của lão? Hay là ngủ đến tận bậu cửa nhà người ta?
Nghĩ thế nào đều không ra được! Đau đầu a!
Mệt! Không thèm nghĩ nữa!
Nghĩ nhiều như vậy làm cái gì? Tóc rụng trọc đầu thì làm sao giờ! Yêm không muốn ngày nào cũng phải ăn đậu phụ gạo đâu!
Cuồng nhân chưa bao giờ suy nghĩ tại sao mỗi lần hắn ngủ một giấc liền có thể ngủ mấy chục ngày thậm chí mất tháng. Hắn cho rằng nếu thần tiên có thể ngủ một giấc mấy trăm mấy ngàn năm, thì cho dù phàm nhân có ngủ một vài năm cũng thực bình thường. Thêm nữa khi ngủ hắn vẫn có thể luyện công, so với kẻ khác vẫn cứ lời chán.
Thú vị nhất là lúc ngủ hắn lại nằm mơ, mơ thấy bản thân biến thành một người khác, một tên nông dân trung thực ngốc nghếch. Mấy hành động của tên ngốc kia luôn làm hắn trong mơ cười đau cả bụng, có đôi khi vì quá thích tên ngốc đó mà thật sự không muốn tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Nhưng thật đáng tiếc, mơ chỉ là mơ, cho dù trong mơ hắn nhớ rõ ràng đến đâu, khi tỉnh lại những tình tiết trong giấc mơ đều rất mơ hồ, càng muốn nhớ lại thì càng hỗn loạn.
May thay Cuồng nhân không có sở thích để ý mấy chuyện vụn vặt, nghĩ không ra thì không nghĩ nữa, hắn cứ thuận theo cuộc sống của Cuồng nhân hắn.
“Này một viên, này hai viên, này ba viê