Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342110

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2110 lượt.

mươi chín đồng vàng coi như lễ vật ra mắt trước hôn lễ”, cuối cùng Mục Thần Chi uy phong lẫm liệt lên tiếng: “Giờ thì rút lui hết đi!”.
Ban phái của chúng tôi tổng cộng có hơn ba trăm người, tính ra thì lễ vật ra mắt trước hôn lễ lên đến sáu vạn tệ, lại thêm mấy trăm người của ban Thánh vực…
Người này điên thật rồi, dù giàu có cỡ nào thì cũng không đến mức phải vung tay quá trán trong game chứ? Còn nữa, tôi nói đồng ý lấy anh ta bao giờ?
Đám đông nhìn thấy tiền thì sáng mắt, còn không buồn lấy lại những vũ khí vừa bị tước, nối đuôi nhau chạy đến hòm thư để nhận lễ vật. Chẳng còn ma nào thèm đếm xỉa đến tôi. Đang lúc thừ người ra thì màn hình hiện lên lời nhắc nhở: Mục Thần Chi đại hiệp xin được cùng bạn kề sát vào nhau.
Kề sát vào nhau nghĩa là phải ôm, ôm xong phải hôn, sau đó thì…
“Tôi là Tiểu Long Nữ đoạn tuyệt với tình yêu, hành hiệp đơn độc, thà chết chứ không phục tùng.”
Mục Thần Chi nhướn mày: “Nếu em thích máu chảy thành sông thì cứ làm thế đi”.
Đánh không được, mà nói cũng chẳng lại, chẳng lẽ tôi không thể tháo lui sao? Tôi đổi hai mươi tấm bản đồ, anh ta truy đuổi tôi đến tận tấm thứ hai mươi. Cuối cùng tôi không chịu được, nằm vật ra sa mạc. Mục Thần Chi mặt dày không biết xấu hổ đến nằm bên cạnh, rồi nghiêng người, tủm tỉm. “Nghe lời anh đi! Nhìn em chạy trốn như thế thật đáng thương.”
“Anh nghĩ cho kỹ đi. Tôi có thể là quái vật, nếu nâng cấp lên còn có thể trở thành quái vật lưu manh đấy.”
“Em là mỹ nhân, anh không quan tâm. Em là quái thú, anh cũng chẳng bận lòng. Tâm hồn em có thanh cao đến mấy, anh cũng không ca ngợi. Đạo đức em có sa đọa thế nào, anh cũng chẳng phiền muộn.”
“Sặc. Tôi không tài cũng chẳng có sắc, thế mà đại thần anh vừa gặp gỡ đã tặng quà, bây giờ còn ép hôn. Tội gì anh phải tự làm khổ mình thế?”
“Em nói xem?”
“… Vậy tôi có thể cấu véo anh bất cứ lúc nào, lúc tức giận thì đổ hết lên đầu anh, rồi làm mình làm mẩy với anh có được không?”
“Được thôi, chỉ cần em không bỏ anh, anh sẽ chịu đựng hết.”
“…” Có âm mưu, vẫn chưa nói sẽ không bỏ rơi!
“Lúc nào nhớ anh có thể nói. Anh sẽ điện thoại cho em ngay.”
Im lặng hồi lâu…
“Hay cứ để em gọi cho anh trước.”
“Ai gọi cho ai trước thì không thành vấn đề, nhưng anh gọi cho em, chẳng phải là tốt hơn sao?”
Hức, gọi điện cả nửa ngày trời, hóa ra là số điện thoại ma.






Lời chúc phúc bên góc đường
Em chỉ có thể vờ như không nhìn thấy,
Khi anh ôm ai đó bên đường.
Chỉ vì em không muốn làm phiền,
Chỉ vì sợ anh sẽ không giải thích được,
“Cậu đừng có cứ mở miệng ra là đại thần nhà cậu nữa được không? Anh ta là trăng nơi đáy giếng, tớ đâu có ngốc nghếch chứ? Nếu tớ mà dám thò tay vớt là có thể bị chết chìm đấy.”
“Đã kết hôn rồi, hơn nữa người ta một lòng một dạ theo đuổi cậu, giao lại toàn bộ những vũ khí thu được, còn bù lại toàn bộ tổn thất sau cuộc chém quái báo thù rồi ôm toàn bộ trách nhiệm vào thân nữa, thế nào cậu còn coi anh ấy như người xa lạ.”
“Chuyện đồng ý kết hôn là do bàn dân tự biểu quyết, với lại đại thần trong trò chơi và Mục Thần Chi không phải là một người.”
“Ừ nhỉ!” Tô Na Na gật đầu cười bẽn lẽn. “Vậy còn thầy Tần? Hôm qua thầy gọi cậu ra ngoài là để tiết lộ đề thi cho cậu hả?”
Tôi bặm môi, rút trong túi xách ra một tập tài liệu đưa cho Tô Na Na nói: “Tài liệu ôn tập đều ở trong này”.
“Trời!” Tô Na Na xúc động lật tập tài liệu loạt soạt rồi nói: “Thầy Tần thật tốt, còn có cả chú thích nữa. Chữ thầy cũng rất đẹp. Tiếc thật, đây chỉ là bản phô tô. Không phải là cậu đã đem bản gốc lồng vào khung rồi treo lên tường để hằng ngày ngắm nghía đấy chứ?”.
“Tớ nhớ, trước đây, những quyển sách Tần Niệm mượn ở thư viện về, tớ đều mượn lại và giữ trong nhiều ngày. Lần nào lật mở từng trang sách cũng rất xúc động, cảm thấy Tần Niệm đang ở rất gần. Rồi cuối cùng còn không thèm trả lại sách cho thư viện nữa.” Tôi mân mê dây đeo điện thoại, chú thỏ hồng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Trong khoảnh khắc, những sự việc diễn ra tối qua lại tái hiện trong tâm trí.
“Con thỏ này có giống em không?” Tần Niệm đung đưa dây đeo trước mặt tôi, hỏi.
Tôi nhìn một cái rồi cúi đầu xuống, cảm thấy những ngón tay đang cầm chiếc dây đeo điện thoại của anh đẹp hơn tất cả những thứ tôi có. Chú thỏ hồng cứ lắc lư trước mắt, khiến đầu óc tôi cũng lâng lâng.
Tôi bắt đầu thấy lâng lâng từ lúc Tần Niệm nói đang đợi tôi ở cổng trường, anh nói muốn đưa cho tôi tài liệu ôn tập, vậy mà cuối cùng lại đưa tôi đi mua điện thoại, còn tặng tôi cả dây đeo nữa…
Những chuyện này, có nằm mơ tôi cũng không dám nghĩ đến. Sao giờ đây bỗng dưng lại trở thành sự thật?
Cảm giác Tần Niệm đang chậm rãi đi về phía mình, ngay cả hít thở mạnh tôi cũng không dám. Túi hạt dẻ trong tay cũng bị tôi làm cho nhàu nát.
“Nhắm mắt lại.” Tần Niệm đưa tay vén những sợi tóc của tôi ra sau mang tai, giọng nói trầm ấm như cuốn vào màn đêm. “Để anh xem có phải răng thỏ không.”
Cảnh tượng này không hề xa lạ, trong suốt năm năm, kh