XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342126

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2126 lượt.

ần chỉ cần gọi một cú điện thoại là được mà. Thầy đích thân đến đây thế này quả thật là một người bạn trai ga lăng hết sẩy!” Tô Na Na giở điệu cười quái đản.
Tần Niệm hơi khựng lại. Không hiểu tại sao giọng nói của Tô Na Na bỗng khiến trái tim tôi nghẹn đau. Tôi nói nhỏ: “Thầy không phải bạn trai tớ”.
“Vậy hai người có quan hệ gì?” Tô Na Na hỏi vặn lại rồi với túi xách đi ra ngoài, được một đoạn thì quay lại tiếp lời: “Này thỏ, tớ thấy cậu như vậy là không tốt đâu. Nếu cậu đã không thích Mục Thần Chi hay Thiệu Bỉnh Hàm thì cũng nên từ chối họ thẳng thừng, cứ dùng dà dùng dằng mãi, chẳng bằng dứt khoát một lần cho xong. Dù họ có đau đớn đến đâu thì sau này cũng sẽ không tơ tưởng gì đến cậu nữa. Còn cả anh nữa, thầy giáo Tần, nếu anh thích con thỏ này của bọn em thì cũng nên thật lòng. Chẳng ai đùa được mãi với tình yêu đâu!”.
Tần Niệm cùng tôi sánh vai bước ra nhà ăn. Chiếc ô sẫm màu cũng không ngăn nổi những hạt mưa men theo lớp vải dù cứ chảy xuống tí tách như đang rơi thẳng vào trái tim tôi, vừa đau vừa lạnh.
Na Na nói đúng, tôi là kẻ yếu đuối, hèn nhát, chỉ biết chạy trốn mỗi khi gặp chuyện. Thỉnh thoảng có những lúc dám đương đầu nhưng lại khiến sự việc càng trở nên thê thảm hơn. Nhưng thật sự là tôi không cố ý, cả Mục Thần Chi và Thiệu Bỉnh Hàm, tôi đều đã từ chối. Thế mà kết quả chẳng ra đâu vào đâu, hay nói chính xác hơn là không có tác dụng gì.
Tôi chỉ thích Tần Niệm, điều ấy vẫn không thay đổi trong suốt năm năm nay.
Bao nhiêu tâm trạng lẫn lộn tạo nên thứ cảm xúc rất khó tả. Đi đến hành lang của giảng đường, hai má lại bắt đầu tê dại.
“Tiểu Mật…” Tần Niệm cụp ô lại, đặt tay lên vai tôi. Không khí xung quanh bị đóng băng khi ánh mắt của anh nhìn thẳng tôi. Ánh mắt ướt át của tôi chuyển từ tấm kính cực lớn bên cạnh sang gương mặt anh tuấn của Tần Niệm.
“Tiểu Mật, trả lời anh đi, em có yêu anh không?”
“Yêu.”
“Liệu em có hối hận khi ở bên anh không?”
“Không.” Năm năm trước tôi đã từng nói thế.
“Cho dù có chuyện gì xảy ra, cho dù người ta nói điều gì, em cũng sẽ không ân hận chứ?”
Tôi không biết tại sao đột nhiên Tần Niệm lại hỏi như vậy, giọng điệu cũng rất chân thành, nghiêm túc. Nhưng khi tôi nhìn thấy bóng mình trong mắt anh, tôi không mảy may do dự.
“Không bao giờ.” Cho dù có ai như Tô Na Na nghi ngờ anh thì em cũng không thay đổi
“Nếu… anh nói rằng… nếu…” Anh chau mày, những ngón tay càng đan chặt hơn.
“Sao cơ?”
“Ưm, không nói gì, em lên lớp đi, mai anh sẽ đến nhà phụ đạo cho em.”
Hôm sau, tôi dậy từ rất sớm để đợi Tần Niệm, nhưng đến trưa mà vẫn không thấy anh xuất hiện. Đợi chờ vốn là việc luôn dễ dàng thiêu đốt tâm can. Tôi thay đồ rồi đi xuống siêu thị mua sữa chua vị táo đỏ của hãng Mông Ngưu mà Tần Niệm thích ăn.
Lúc trả tiền, bỗng có ai đó vỗ vai tôi, vừa quay lại đã thấy gương mặt Tiêu Hàn Ý kề sát. Hôm nay anh ta mặc chiếc sơ mi màu vàng nhạt rất vừa vặn. Xem ra cũng là loại hàng hiệu đắt tiền, đặc biệt là cặp kính gọng đen càng tôn thêm vẻ nho nhã của anh ta.
“Tiểu Mật, trùng hợp thật đấy!” Tiêu Hàn Ý nhặt trái cây trong xe đẩy đặt lên quầy thu ngân. Anh ta có một thói quen xấu, đó là khi gặp ai, bất kể người đó có quen hay không, anh ta đều nhìn vào mắt người ta đầu tiên. Cô gái thu ngân vừa bắt gặp ánh nhìn của Tiêu Hàn Ý thì lập tức đỏ mặt, rồi lại xấu hổ cúi đầu.
Tôi xách túi sữa chua đi trước, anh ta theo sau hỏi: “Đi thăm Tần Niệm sao?”.
“Không, hôm nay Tần Niệm đến phụ đạo cho em, em đang đợi anh ấy.”
“Tối qua Tần Niệm bị bệnh, em không biết sao?” Tiêu Hàn Ý chau mày.
“Bị bệnh? Sao anh biết?”
“Đừng quên là hồi cấp ba, chính anh là người giúp em đưa không biết bao nhiêu lá thư tình cho cậu ta đấy nhé. Mối giao tình của anh với Tần Niệm có khi còn sâu sắc hơn em đó. Sau khi về nước, Tần Niệm lại ở căn phòng của anh trong khu Huệ Lâm. Anh đang định tới thăm cậu ấy, có muốn đi cùng không?”
“Đợi em thay đồ đã.”
“Cứ mặc mãi những bộ đồ ấy trông em chẳng khác nào một bé gái, chẳng quyến rũ tẹo nào. Nếu em không thay đổi thì chẳng có anh chàng nào thích em đâu.”
Tiêu Hàn Ý dẫn tôi đến cửa hàng thời trang Ngày xuân Paris để chọn bộ đồ, chọn cả chiếc quần chữ T màu da với những đường ren mỏng. Tôi được trùng tu lại từ trong ra ngoài.
Hai chúng tôi đến khu chung cư cho người độc thân mà trước đây Tiêu Hàn Ý ở.
“Ồ, còn chưa thay khóa.” Tiêu Hàn Ý lấy chìa khóa tra vào ổ xoay một vòng, vừa bước vào trong, hai chúng tôi đều chết sững.
Một chiếc giày cao gót màu vàng nằm trên sàn gỗ trúc, bên cạnh là chiếc váy đen, lên phía trên một chút, chiếc áo ngực cũng màu đen nằm vương nơi cửa phòng ngủ, giống như hai người vừa đi vào phòng ngủ vừa nôn nóng cởi từng thứ một trên người vậy.
Tiếng người thở hổn hển phát ra từ trong cánh cửa phòng ngủ khép hờ.
Đầu tôi như nổ “đùng” một tiếng, lùi về phía sau một bước, bàn tay nắm cửa không ngừng run rẩy, các ngón tay cũng dần trắng bệch, không đủ sức kéo cửa lại nữa.
“Chuyện này… đi thôi!” Tiêu Hàn Ý ngượng ngùng kéo tôi ra ngoài.
Một chữ “đi” vừa thốt ra