Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342115

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2115 lượt.

ng sau, tôi vừa mơ màng thiếp đi thì lại nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia vẫn là tiếng thở dài, tôi bực bội gắt lên: “Ngươi là loại hư hỏng chuyên làm phiền người khác vào lúc nửa đêm sao? Mau biến đi!”.
Chắc là do bị kích động qua nên đầu dây bên kia vọng lại tiếng thở hắt ra khó nhọc. Sau đó là tiếng tắt máy.
* * *
Tôi kể cho Tô Na Na nghe mọi chuyện, cô ấy ấn ngón tay vào mặt tôi rồi ném lại ánh nhìn đầy dò xét: “Ngoài trời mưa to như thế kia cũng không làm cho cái óc bã đậu của cậu tỉnh lại được sao?”.
“Tớ làm sao chứ?”
“Tần Niệm nói thích cậu rồi đúng không?”
“Không.”
“Anh ta muốn cậu làm bạn gái?”
“Cũng không phải!”
“Não cậu vắt kiệt rồi à? Anh ta mới chỉ hôn cậu một cái mà cậu đã như bay lên mây thế rồi. Hai năm trời không gặp, cậu đã hiểu gì về anh ta nào? Cậu đừng quên trước đây anh ta đối xử với cậu ra sao, anh ta đã chửi cậu là chó đấy! Cậu cố sống cố chết theo đuổi năm năm trời mà anh ta vẫn không mảy may động lòng. Bây giờ tự nhiên từ nước ngoài trở về lại đối xử cậu như thế. Cậu không thấy lạ sao?”
“Những cái đó tớ không nghĩ…”
“Tớ thấy cậu giống như kẻ bị người ta đem đi bán vẫn còn quay lại giúp họ tính tiền đấy. Mà hình như anh ta cũng có bạn gái rồi thì phải. Tớ nghĩ chắc chắn anh ta muốn qua đêm với cậu, đến lúc chơi chán rồi thì phủi tay ra đi. Cậu nói xem, mỡ treo đến miệng thì có con mèo nào không cần chứ!”
“Tần Niệm không phải kiểu người đó. Anh ấy không thể lừa gạt hay bỡn cợt tớ.”
“Ừ! Đến lúc bị người ta hại rồi thì cậu đừng có bưng mặt đến mà khóc lóc ỉ ôi với tớ!” Tô Na Na lắc đầu cười uể oải. “Ôi ôi, Phó Tiểu Mật lại muốn làm Tiểu Tam rồi.”
Điện thoại đổ chuông, vẫn là số máy lạ, tôi vừa nhấn nút nghe mà phát hỏa. “Gọi nhầm số rồi!”
“May mà trẫm biết ngươi có chứng bệnh về gan, ngươi dịu dàng hơn một chút không được sao?”, giọng nói của Thiệu Bỉnh Hàm như sấm vang chớp dội.
Tôi nắm chặt điện thoại, lo lắng nhìn Tô Na Na, cô ấy đang ngậm ống hút trà sữa soàn soạt.
“Tên bánh nướng đến trường chúng ta không xin phép ông già. Cái hôm cậu bỏ trốn, anh ta cũng bị tống đi Thượng Hải. Gọi điện cho cậu mãi không được thì lại đổ mọi giận dữ lên đầu tớ. Tớ vừa nhắn tin số điện thoại mới của cậu cho anh ta nên anh ta đã mừng cong mông lên đấy.” Tô Na Na nói rất bình thản nhưng tim tôi lại bỗng như bị cái gì đó chẹn ngang, chỉ muốn nhanh chóng cúp máy, nhưng khốn nỗi Thiệu Bỉnh Hàm cứ “A lô, a lô” mãi. Tôi đành hậm hực đáp lại:
“Đừng có om sòm lên như thế, vừa rồi mất tín hiệu nên tôi mới không nói gì.”
“Ái phi có nhớ trẫm không? Nói cho trẫm nghe xem nào?” Thiệu Bỉnh Hàm có vẻ đang rất vui.
“Bánh nướng, Na Na đang ở cạnh tôi. Hay là anh nói chuyện với cô ấy…” Tôi chưa nói hết thì đã nghe “soạt” một tiếng. Tô Na Na đổ cả hộp trà sữa vừa mới tu được vài ngụm vào thùng rác, bắn cả vào đùi, cô ấy lại vội vàng giật mạnh tờ giấy ăn lau kỹ từng chút một.
Tôi sững sờ nhìn Tô Na Na hồi lâu, nghĩ mình thật giống với chỗ trà sữa vấy lên người cô ấy, khiến cô ấy căm ghét muốn lau đi thật nhanh. Nhưng Tô Na Na vừa ngẩng đầu lên đã cười với tôi một cái.
Thấy Thiệu Bỉnh Hàm mãi không trả lời, tôi nói: “Không nói gì thì tôi tắt máy đây”.
“Đừng, đừng, đừng! Ái phi chớ nóng giận. Ái phi có thật sự muốn nghe lời trẫm nói không?”
“Anh muốn mắng chửi gì tôi thì cứ mắng chửi mau đi.”
“Haizzzz, những lời ngu ngốc đó làm sao trẫm nói ra cho được đây? Chỉ cần nghĩ đến thôi là trẫm đã đỏ cả mặt lên rồi. Trẫm sẽ nói những lời đại loại như là: Ta yêu nàng, ta nhớ nàng, ta nhớ nàng đến phát điên, yêu nàng đến chết đi được. Mà này, nàng thử nói xem những lời đó có ngốc không?”
Giọng nói của anh ta dịu dàng nhưng âm thanh lại rất to, tôi bối rối nhìn Tô Na Na đang cặm cụi nhắn tin cho ai đó. Tôi không ngờ những lời tỏ tình lãng mạn như thế cũng có lúc rất chói tai. Dù Tô Na Na không nhìn tôi, tôi vẫn cảm giác có chiếc roi da vô hình đang quất lên mặt mình.
“Thiệu Bỉnh Hàm, đến giờ vào học rồi, tôi cúp máy đây.”
“Mấy ngày nữa trẫm mới có thể về được. Ái phi đợi trẫm nhé! Nhất định phải đợi trẫm! Có nghe không hả?” Ngữ khí của Thiệu Bỉnh Hàm bỗng trở nên nghiêm túc, sâu sắc như đang thề thốt: “Mật Mật. Đợi anh! Phải đợi anh!”.
“Thôi! Anh đừng quay về nữa!” Tôi gấp điện thoại cái “rụp” một cái mới biết câu nói vừa rồi nghe rất giả tạo. Tô Na Na không nói thêm lời nào nhưng sắc mặt rõ ràng không vui.
Tự dưng cảm giác cổ họng khô khốc, tôi cố hắng giọng: “Na Na, tớ và tên bánh nướng…”.
“Tớ biết, cậu không thích anh ta.” Tô Na Na không ngẩng đầu lên, ngón tay vẫn đang hoạt động hết công suất cho việc nhắn tin.
Đúng lúc đó thì Tần Niệm xuất hiện trước cửa rồi đi thẳng về phía tôi, tay cầm thìa canh của tôi bất giác run bần bật, đập cả vào miệng bát.
Tần Niệm mặc áo gió màu vàng, bước đi chậm rãi, cả cơ thể toát lên vẻ khỏe khoắn. Vì anh có dáng người cao nên khi nói chuyện với tôi phải hơi khom lưng, nhưng không có vẻ gì của kẻ thích ức hiếp người khác, giọng điệu dịu dàng: “Tan học anh đến đón em”.
“Ôi, thầy T