Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342120
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2120 lượt.
lại khiến tôi bước nhanh hơn về phía phòng ngủ. Tôi rất hèn nhát, nhưng tôi không tin, không tin người bên trong là Tần Niệm.
Tấm ga trải giường trắng tinh nhàu nhĩ, một chiếc dép cao gót vẫn còn gắn trên đôi chân đang chuyển động nhịp nhàng, vô cùng nhức mắt. Còn người đàn ông đang hì hục bán sức kia, chính là người tôi quen, cũng là người tôi chưa từng biết.
Tần Niệm của tôi không phải như thế, anh ấy sẽ không bao giờ lừa dối tôi. Người đàn ông đó không có lấy một mảnh vải che thân. Nhưng những người đàn ông không mặc đồ đều giống nhau, nhất định là tôi nhìn lầm. Tôi cúi xuống nhìn bộ đồ gợi cảm trên người vì đi thăm anh ta nên mới mua, bỗng thấy mình thật ngốc! Tôi như người mất hồn, thẫn thờ tiến về phía trước, muốn đưa tay chạm vào lưng anh ta. Sống lưng ấy còn in vết tay cào, lấm tấm những giọt mồ hôi vì những nhịp thở hổn hển. Những nhịp lên xuống chẳng khác nào từng nhát búa tạ đập vào tim tôi, khiến lục phủ ngũ tạng của tôi tan thành từng mảnh.
Tôi mong biết bao gương mặt ấy không phải là Tần Niệm. Cánh ta giơ ra chới với trong không trung mặc cho làn gió lùa qua kẽ tay, làm thế nào cũng không thể hạ được xuống. Dường như cả thế giới chỉ còn lại những run rẩy của con tim vụn vỡ. Những ngón chân của cô ta đang cọ sát lên đùi Tần Niệm, nụ cười hả hê, chớp mắt chế giễu sự thảm hại của tôi.
Tiêu Hàn Ý nắm chặt tay tôi lôi ra ngoài như lôi một con rối. Ngồi trong vườn hoa nhỏ của khu chung cư, tôi không hề rơi dù chỉ một giọt nước mắt. Nhưng tôi không muốn nói bất cứ điều gì, đầu óc tôi như vừa bị khoét một lỗ sâu hoắm, rồi có thứ gì đó lùa vào như gió, tạo nên những tiếng ù ù.
“Xin lỗi em. Anh không biết Tần Niệm đang ở cùng phụ nữ.” Tiêu Hàn Ý xoa cằm nói.
Buổi chiều hè, trời nóng như thiêu đốt, vườn hoa không một bóng người, bồn phun nước không chảy, những viên gạch men ốp bên ngoài sáng lóa dưới ánh mặt trời, trong bồn là vũng nước chết, chỉ có lá cây và vỏ chai nhựa nổi lềnh bềnh.
Đầu tôi mỗi lúc một váng vất, toàn thân cứng đờ, đến cả chiếc cổ cũng muốn gãy rời, ánh nắng quái ác khiến người ta nhức mắt. Tôi không nói được, cũng chẳng thể khóc, cứ thế mãi liệu có hóa đá không?
Tôi lấy tay đấm mạnh vào đầu, cuối cùng những giọt nước mắt cũng rơi.
“Tiểu Mật, đừng khóc. Biết sớm thì mới không bị lừa. Tuy chúng ta đã ly hôn nhưng anh cũng không thể để em bị người ta bắt nạt.” Tiêu Hàn Ý bối rối nhăn mặt, rồi choàng tay ôm tôi vào lòng.
“Anh đi đi!” Tôi không muốn nói với anh ta thêm câu nào nữa, chỉ khóc nấc lên khiến bờ vai run rẩy.
“Để anh đi mua kem cho em.” Tiêu Hàn Ý đã chạy đi nhưng thấy không yên tâm nên quay lại kéo tôi đi cùng.
“Haizzz, lại chảy máu cam rồi!” Tiêu Hàn Ý lấy khăn mùi soa, lóng ngóng lau giúp tôi.
Máu cùng nước mắt tôi vẫn rơi khiến Tiêu Hàn Ý cuống quýt đến đỏ cả mặt, những ngón tay run run, càng lau càng khiến mặt tôi nhơ nhớp máu.
“Mỗi lần em khóc anh đều không biết làm thế nào.” Tiêu Hàn Ý lắp bắp nói rồi dúi cốc kem vào tay tôi nói giống như đang nựng trẻ: “Ăn một que kem là hết khóc ngay thôi”.
“Không được chạm vào cô ấy!” Giọng nói quen thuộc cùng tiếng bước chân gấp gáp dội đến.
Gương mặt giận dữ của Mục Thần Chi hiện lên sau làn nước mắt, anh ấy thật sự nôn nóng, giật lấy cốc kem từ trong tay tôi rồi úp thẳng vào mặt Tiêu Hàn Ý.
“Đồ khốn!” Tiêu Hàn Ý ra sức đẩy mạnh Mục Thần Chí. Kem dính trên mặt anh ta dần dần tan chảy rồi nối đuôi nhau rơi xuống.
Mục Thần Chi lùi lại vài bước, vừa nhìn thấy mặt tôi nhem nhuốc máu thì lập tức co nắm đấm, nhưng cuối cùng anh ta vẫn kiềm chế được.
“Mật Mật…” Mục Thần Chi dang rộng hai tay, giống như đôi cánh trên trời, chứa đựng toàn bộ ánh sáng của thế giới, vô cùng rực rỡ.
Chỉ cần một tiếng gọi nhẹ đã khiến tôi như kẻ giữa đêm khuya trôi nổi trên biển rộng không tìm được chốn về, bỗng gặp được một con thuyền cứu hộ. Tôi bất chấp tất cả lao tới, vòng tay của anh ta vô cùng ấm áp.
“Tại sao em luôn không biết cách tự bảo vệ mình như thế!” Anh khàn giọng nói, cánh tay vẫn ôm tôi rất chặt.
Tôi liên tục lấy tay quệt nước mắt, hoang mang như một đứa trẻ. Ngẩng đầu lên nhìn Mục Thần Chi, nước mắt tôi càng tuôn ra xối xả. Tôi cảm giác mọi thứ xung quanh đều biến thành màu trắng nhức mắt rồi ầm ầm sụp đổ. Tôi hoàn toàn kiệt sức, mềm nhũn trong vòng tay anh.
Đứng trước Mục Thần Chi, tôi không thể giấu nổi những giọt nước mắt yếu đuối. Chỉ khi nào anh ta xuất hiện, tôi mới không phải cố tỏ ra mạnh mẽ. Chỉ vì anh ta không giống những người khác. Anh ta là Mục Thần Chi, là Mục Thần Chi của tôi. Anh ta từng nói vậy.
Cuối cùng tôi cũng mơ màng thiếp đi, nhớ lại cảnh tượng cuối cùng. Ấy là ánh mắt khiến người ta vững dạ của Mục Thần Chi cùng tiếng hai người cãi cọ.
“Mục Thần Chi. Lúc nào anh cũng xuất hiện kịp thời, có mệt không hả?”
“Tiêu Hàn Ý, đừng tưởng tôi không biết anh đang giở những trò đểu giả gì.”
“Tôi đâu dám, tôi và Tiểu Mật vốn là thanh mai trúc mã. Lẽ nào tôi an ủi cô ấy mà cũng cần sự cho phép của anh sao?”
“Việc như thế chẳng phải anh đã từng làm sao?