Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342122
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2122 lượt.
Anh có tư cách gì mà an ủi cô ấy?”
“Mục Thần Chi, tôi tặng anh một câu. Muốn người khác không biết những điều xấu xa của anh thì chỉ có cách bản thân đừng nhúng tay vào.”
“Tôi cũng khuyên anh như thế!”
* * *
Ba giờ chiều ngày thứ Bảy, chiếc xe đang chạy ngang qua đoạn đường sầm uất nhất của thành phố. Con đường này luôn rất nhiều người qua lại, nhưng tôi chẳng bận tâm đến họ.
Lúc tỉnh dậy, tôi không biết đầu óc mình bị sao nữa, chỉ có gương mặt của Tần Niệm đang xoay tít, giống như tiếng ruồi bay vo ve, tôi cố bịt chặt tai lại nhưng cũng không xua đi được thứ tạp âm ấy.
Suốt dọc đường, Mục Thần Chi đều im lặng, đậu xe đâu đấy, anh ta mới mở cửa. “Xuống xe!”
Anh ta vừa trừng mắt, nước mắt tôi lại tuôn trào, những ngón tay bám vào ghế trắng bệch. Khi tôi ngước đôi mắt đã sưng mọng của mình lên thì lại thấy như có vô số lưỡi dao sắc lạnh phi về phía mình. Mục Thần Chi nhấc tôi ra khỏi xe, vác tôi lên vai rồi bước nhanh về phòng. Tôi như bị treo ngược lên, chỉ biết gào khóc:
“Người ta đang có chuyện buồn, sao anh lại hung thế?”
“Ai cho em mặc thứ đó hả? Lại còn mặc quần chữ T màu da nữa chứ!” Mục Thần Chi cúi xuống săm soi rồi vỗ đen đét vào mông tôi.
Anh ta dựa vào đâu mà dám vỗ mông tôi chứ? Tôi có phải là trẻ con đâu! Tôi mặt đỏ tía tai, đấm thùm thụp vào lưng anh ta. “Em mặc gì thì có liên quan gì đến anh? Có phải là em tiêu tiền của anh đâu!”
“Chỉ một cốc kem là có thể mua được em sao? Còn sà vào lòng kẻ đã có vợ sao? Làm kẻ thứ ba, em thấy thú vị lắm à?” Mục Thần Chi cao giọng dạy dỗ.
Anh ta vừa hét lên một cái mà tôi đã sợ phát khóc, nước mắt lại trào ra. Tôi cố sức bấu véo vào lưng Mục Thần Chi.
“Mục Thần Chi, anh vác tôi về để ăn hiếp tôi vậy đó sao? Nếu chán tôi rồi thì anh cứ biến đi. Sao lại vỗ vào tôi chứ?”
“Ai nói anh chán em?”
“Thì anh đang chán tôi còn gì!” Tôi cấu mạnh hơn, Mục Thần Chi chỉ nghiến răng chịu đau mà không nói lời nào.
Lúc lấy chìa khóa mở cửa, anh ta mới hạ tôi xuống. Mặt tôi bị máu dồn xuống đến nỗi đỏ lựng như quả cà chua bị nhúng vào nước sôi rồi. Tôi mím miệng, trợn mắt nhìn anh ta, vì phải nén tiếng khóc nên tôi cứ nấc lên nấc xuống.
Mục Thần Chi chau mày nhìn xuống chân tôi, tôi lại sợ anh ta hung hăng thêm nữa nên lùi về phía sau một bước. Nhưng anh ta chỉ lấy một đôi dép lê rồi cúi xuống, giúp tôi cởi bỏ đôi giày cao gót, sau đó xoa bóp chân cho tôi.
“Giày cao gót mười phân, quần chữ T, áo hở ngực. Sao em không mặc luôn bikini ra đường ấy! Đi giày cao gót quá lâu, chân em sẽ bị sưng phù lên, em không biết điều đó sao?”
Mục Thần Chi bình thường đĩnh đạc là thế, giờ lại luôn miệng càu nhàu. Tôi cúi nhìn, những lọn tóc vàng nhạt cúp vào cổ chiếc sơ mi trắng tinh không có bất kỳ họa tiết hoa văn nào nhưng lại rất đẹp đẽ khi được anh ta mặc lên.
Nước mắt tôi lại rơi xuống bờ vai anh, thấm vào áo sơ mi trắng, chẳng hiểu sao tôi lại không thấy buồn nữa.
“Anh làu bà làu bàu như thể bố em vậy.” Tôi chun mũi, anh ta còn cằn nhằn ghê hơn cả bố tôi. Có điều, giờ đây tôi không được nghe những lời căn nhằn của bố nữa.
“Tiêu Hàn Ý chẳng phải bố em sao? Mua quần áo cho em, lại còn mua kem cho em ăn nữa.”
“Từng đồng xu đều do em tự kiếm, đó là em mua, em chẳng nhờ vả ai cả. Em đã buồn đến thế rồi mà anh còn hoài nghi nhân cách của em nữa sao?”
Mục Thần Chi ngước lên nhìn tôi không chớp mắt, lúc lâu sau mới nói mấy từ lạnh băng: “Tự mua cũng không được”.
Tôi ghét vô cùng cái thái độ bá đạo ấy của anh ta. Lúc bước vào phòng ngủ, tôi còn nghe thấy tiếng Mục Thần Chi giận dữ phía sau: “Cởi ngay bộ đồ tình nhân mặc để đi chơi với Tiêu Hàn Ý ra, cả cái quần chữ T màu da nữa!”.
Tôi chui vào chăn, càng nghĩ càng tủi thân, trùm kín chăn lên tận đầu đến nỗi nóng hừng hực rồi khóc lóc. Tâm trạng nhẹ nhõm đi phần nào, rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ.
“Mật Mật.”
Ta đã chết.
“Dậy ăn cơm!”
Có việc gì thì đốt tiền vàng!
“Phó Tiểu Mật. Em dậy cho anh nhờ!”
Chết năm trăm năm rồi nhưng vẫn bị anh ta dọa cho phải giật mình tỉnh dậy!
Mục Thần Chi túm lấy một đầu chăn giật phắt ra, khuôn mặt đờ đẫn của tôi chuyển từ xanh sang đỏ. “Úi. Em cởi hết đồ ra ngủ thế sao không nói cho anh biết?”
Chẳng lẽ không cởi đồ khi ngủ sao? Mà lại là anh bắt tôi cởi đấy chứ! Tôi hoảng hốt kéo chăn trùm kín người. Khi đã chắc chắn rằng từ đầu đến chân đều được trùm kín rồi mới gào lên: “Anh ra ngoài ngay!”.
Tôi nóng toát mồ hôi nhưng vần không dám ngóc đầu lên thở trong khi mãi chưa nghe tiếng bước chân đi ra.
“Mật Mật. Em muốn ăn gì?”, Mục Thần Chi dịu dàng hỏi.
“Sao anh vẫn còn ở đó!”
“Em trùm kín rồi, anh còn đi làm gì?”
“…” Mục Thần Chi, tôi phải trả thù anh. “Có phải ăn gì cũng được không?”
“Ừm.”
“Cánh gà KFC.”
“Được.”
“Bơ chiên gà phải có vị dâu, cắt lát mỏng như cánh hoa đào.” Không làm được chứ gì?
“Cái này… không làm được.”
“Không làm được thì em không ăn.”
“Được rồi.” Mục Thần Chi gõ lên đầu tôi qua lớp chăn. “Gà con chui ra ăn cánh gà rán nào.”
Gà ăn cánh gà, thế là tự tàn sát nhau