Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342124
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2124 lượt.
>Anh ta kinh ngạc “ồ” lên một tiếng, rồi lắc đầu. “Em đó, mưu mẹo quá đấy.”
“Có đi mua không?” Thấy Mục Thần Chi đăm chiêu xoa cằm, tôi liền kéo tay anh ta lắc mạnh. “Mục Thần Chi. Đi đi mà.”
“Ơ kìa, anh đang lái xe đấy!” Mục Thần Chi bất lực lườm tôi một cái, sau đó lại chuyển giọng nhẹ nhàng: “Đúng là tai họa mà. Thôi tùy em vậy!”.
Vào cửa hàng, tìm mãi cũng không thấy chiếc áo phông nào có in hình quả dâu hồng, cuối cùng tôi quyết định chọn chiếc áo kẻ sọc đen trắng.
“Em không thấy cái này giống ngựa vằn à? Hự, giống hệt áo tử tù.” Mục Thần Chi rất có ác cảm với những thứ quần áo teen như thế.
“Em thấy rất đẹp mà.” Tôi soi gương ướm thử áo.
“Trên áo viết cái gì thế?” Mục Thần Chi nhìn dòng chữ trên áo, đọc to, Tôi chỉ rửa bát, không ăn cơm. Rồi lập tức nổi đóa lên: “Phản đối!”.
Nhân viên bán hàng vội vã giải thích: “Đây là áo đôi. Trên áo nữ có dòng chữ Tôi chỉ ăn cơm, không rửa bát”.
Tôi làm bộ lục ví tiền nói: “Cho vào túi đi, áo này em mua cho chú của em chứ không phải mua cho anh ta đâu”.
“Chú!”, Mục Thần Chi cao giọng. “Được lắm, Phó Tiểu Mật. Em vừa ý rồi chứ? Anh sẽ mặc!”
Tôi cười ranh mãnh rồi chạy đến chỗ giá treo quần, Mục Thần Chi cũng lẵng nhẵng theo sau. Thấy chiếc quần cạp trễ trong tay tôi, anh ta chỉ biết nhăn mặt, nhắm tịt mắt lại rồi buông một câu: “Có voi đòi tiên!”.
Không phải ai cũng có cơ hội bắt nạt Mục Thần Chi. Tôi đã đạt được mục đích, bèn giả vờ nũng nịu: “Anh đồng ý với em rồi mà!”.
Mục Thần Chi vò đầu bứt tai đi đến quầy thu ngân. Tôi nhìn thấy anh ta rút từ trong ví ra một tấm thẻ tín dụng, nói vài câu với nhân viên bán hàng khiến cô ta cười tươi như hoa nở, sau đó hớt hải chạy đi đóng cửa lại rồi treo tấm biển: Cửa hàng tạm nghỉ.
Ba mươi phút sau. Một đôi nam nữ khoác trên mình bộ áo đôi giống hệt như hai tử tù sánh bước đi dạo giữa dòng người qua lại. Bất kể là ánh trăng, ánh đèn hay ánh mắt, tất cả đều tập trung vào người con trai đi cạnh tôi.
Một người đàn ông ba mươi mốt tuổi mặc chiếc áo phông có nơ hình con bướm, chiếc quần cạp trễ ôm trọn đôi chân dài để lộ ra vòng eo nhỏ. Tôi thề rằng, hình tượng ấy còn gợi cảm hơn gấp bội lần so với một hot girl mặc áo lót đen cỡ 36 rồi cố chèn ngực đến mức để lộ ra những đường nét gợi cảm. Mà không đúng, đây đích thực là vẻ đẹp đến mức kinh ngạc, không gì có thể so sánh nổi.
“Mục Thần Chi, ai cũng nhìn anh kìa! Anh nói xem, nếu nhân viên công ty được chiêm ngưỡng ông chủ vốn lạnh lùng của mình ăn vận kiểu này thì… Hi hi.” Tôi cười gian xảo.
“Anh chẳng bao giờ quan tâm xem người khác nghĩ mình như thế nào, chỉ cần một người vui là được.” Đôi môi mỏng quyến rũ của anh mấp máy, bước chân thong dong.
Anh ta tự tin quá khiến tôi chẳng thể bắt nạt được. Vừa ngẩng đầu, chạm phải đôi mắt đen, sáng, ánh nhìn mê hoặc như những bông tuyết rơi lấp lánh cùng đôi mày dài rậm như hai cánh cung của anh mà tim tôi như có luồng điện xoẹt qua.
“Này, Mục Thần Chi, từ sau anh đừng có chọn thời điểm để xuất hiện đúng lúc như thế nữa có được không?” Phải tránh xa những vật nguy hiểm.
Sắc mặt bỗng vô cùng khó coi, đôi mày nhướn cao rồi nở nụ cười chế giễu. “Sao anh lại quên được trong từ điển của em chỉ có từ chơi xỏ thôi nhỉ? À quên, còn có cả câu châm ngôn thà đặt cược còn hơn chịu thua nữa. Nhưng anh cảnh báo em, qua cầu rút ván nhiều lần thì sẽ chuốc họa vào thân đấy.”
* * *
Tôi và Tô Na Na sánh vai bước vào tòa giảng đường thì thấy Tần Niệm đang ngồi trong đại sảnh, đầu cúi gằm. Nhìn thấy tôi thì tiến lên một bước nhưng lại ngại ngùng không dám đến gần.
Tôi cắn môi rồi đi thẳng lên lầu. Lúc đến chỗ ngoặt cầu thang thì nghe có tiếng bước chân lộp cộp phía sau. Tần Niệm túm chặt lấy cánh tay tôi, cúi đầu nói: “Xin lỗi em”.
“Ồ, thầy Tần, tối qua thầy đi đâu mà ngay cả điện thoại cũng không thèm gọi, bây giờ còn dám đến đây sao? Thỏ nhà tôi đã tìm được người mặc chung áo đôi rồi!” Tô Na Na chống nạnh mỉa mai.
Lúc này, đôi mày của Tần Niệm chau lại, khàn giọng nói: “Tiểu Mật, là ai vậy?”.
“Bây giờ em không muốn nói chuyện.”
Tôi vừa đi được hai bước thì bị Tần Niệm ôm chặt từ phía sau, thở thật mạnh hồi lâu rồi không ngừng nói: “Anh sai rồi, anh sai rồi”.
“Giờ thầy lại có vẻ thân mật với người ta quá nhỉ, sao trước đây thầy không như thế?” Tô Na Na liếc xéo Tần Niệm một cái rồi đi khỏi.
“Anh không cần giải thích. Chúng ta vốn dĩ chẳng là gì.” Tôi muốn gỡ tay Tần Niệm ra nhưng anh ta vẫn ôm chặt tôi, các ngón tay run run, tôi lại không nỡ. Trong khoảng khắc, vòng tay siết chặt ấy khiến tôi ngỡ rằng Tần Niệm thật sự không muốn rời xa.
“Anh không biết phải giải thích thế nào. Nhưng Tiểu Mật, em hãy tin anh, anh không cố ý.”
“Uống quá chén? Bị người ta lừa vào tròng? Hay là dùng thuốc?”
Tần Niệm sững lại một lúc rồi lắc đầu. “Không phải.”
Nếu anh ta đã không tiện nói nguyên nhân thì tôi cũng không muốn hỏi thêm nữa, dù sao chuyện cũng xảy ra rồi.
“Xin em tha thứ cho anh.” Tần Niệm nắm tay tôi, giống như một đứa trẻ phạm tội biết lỗi.
Trong khoảng khắc mười ng