Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342149
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2149 lượt.
khi đối diện với gương mặt mê đắm lòng người, đặc biệt là đôi mắt hút hồn kia thì chỉ số IQ của ai cũng sẽ bỗng chốc trở về con số 0 mà thôi.
Tôi ngẩng đầu lên, còn chưa kịp nhìn rõ thứ gì thì đã bị Mục Thần Chi đè xuống dưới, cả người anh ta che lấp hết ánh sáng đèn, đôi mắt trong bóng tối lờ mờ càng trở nên sâu thẳm. Những ngón tay thon dài, đẹp đẽ như những tác phẩm điêu khắc nghệ thuật chầm chậm luồn vào tóc tôi khiến tôi thấy hơi lạnh, như có một sợi lông vừa vương lại nơi trái tim.
Mặt tôi nóng bừng, lắp bắp nói: “Cái đó… Em đã hẹn với Tô Na Na là hôm nay sẽ thức thâu đêm tâm sự với cô ấy, không phải cố ý muốn đuổi anh đi đâu.”
“Ưm, rất thơm.” Mục Thần Chi hít hít mái tóc rối, bờ môi vô tình chạm lên má, rồi từ từ mở mắt nhìn tôi đắm đuối. “Vậy em muốn làm gì nữa, hả?”
Đôi mắt cười đen thẳm khiến tim tôi đập mạnh. Tôi phụng phịu nói: “Pháp luật quy định, không phải vợ chồng thì không được… Không hợp pháp”.
“Ừm…” Mục Thần Chi cắn môi nghĩ ngợi, nụ cười rạng rỡ hơn. “Vậy khi nào phải đi hợp pháp hóa mới được.”
Anh ta đang cầu hôn sao? Không thể nào, chúng tôi khác biệt lớn như vậy, sao anh ta có thể chọn tôi chứ? Tôi tài hèn sắc mọn, lại đối xử với anh ta không tốt, cảm hứng nếu vượt qua cả sự nhẫn nại thì cũng có ngày tiêu tan hết, chiếc áo có hợp với anh ta thế nào nhưng rồi cũng có ngày bị vứt đi. Nếu tôi nghĩ lời nói đó là thật thì đúng là con ngốc.
Tim đập mạnh, tôi không tìm được lời nào để nói, chỉ biết đẩy anh ta sang một bên: “Em đi tắt ti vi”.
Mục Thần Chi đẩy tay một cái, tôi lại về nguyên vị trí. Rồi như đang bứt một cánh hoa, anh ta chầm chậm cởi chiếc áo tắm tôi đang mặc. Không hiểu sao anh ta đột ngột dừng lại, nụ cười trên môi cũng tắt lịm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vai trái tôi.
Theo hướng nhìn của anh ta, tôi cúi đầu xuống, vừa nhìn thấy vết hôn hằn trên vai trái, tôi liền có cảm giác mình đi đời rồi. Sự sợ hãi như đợt sóng ùa đến, tôi không dám thở mạnh, chỉ nằm đợi anh ta nổi cơn thịnh nộ.
Mục Thần Chi chầm chậm nheo mắt, nụ cười càng lớn, đáy mắt cuồn cuộn lên khí lạnh khiến người ta sợ hãi.
“Xem anh xử lý em đây.” Bàn tay anh ta như thanh sắt nung, ấn lên người tôi không khí bỏng rát mà còn rất đau, rồi lại đột ngột bấu mạnh vào da thịt như muốn xuyên vào tận xương cốt bên trong. Các ngón tay mạnh mẽ di chuyển lên vết tím ở vai trái rồi bỗng ấn mạnh xuống. Tôi đau quá bật khóc nhưng Mục Thần Chi không nhẹ tay, bàn tay anh ta trượt đến cổ tôi, động tác càng lúc càng quyết liệt, ánh nhìn tăm tối như một lưỡi dao xuyên qua người tôi.
Tôi bị cấu cho đau đớn, hai tay ra sức đập lên lưng anh ta mà hét lên: “Mục Thần Chi!”.
Mục Thần Chi như bị gọi hồn phách trở lại, buông tay rồi chầm chậm nhắm mắt, lồng ngực không ngừng lên xuống theo hơi thở.
“Em không hề muốn anh ta chạm vào người em, lúc đó thật sự là anh ta chưa làm được gì! Anh ta gọi em ra bờ biển…” Tôi chưa hoàn hồn nên vội giải thích, giọng nói lắp bắp, còn có cả tiếng nức nở, kể lại câu chuyện đó cho anh ta nghe mà không sót một chi tiết nào.
Mục Thần Chi dang tay ôm tôi, tôi sợ quá hốt hoảng nép vào bên giường. Anh ta lại ôm tôi, cái ôm rất chặt, chặt đến nỗi tôi gần như ngạt thở. Anh ta thì thầm: “Ổn rồi, ổn cả rồi.”
Mục Thần Chi đã lấy lại sự dịu dàng vốn có nhưng tôi vẫn không ngăn nổi cơ thể đang run rẩy, nước mắt không ngừng rơi. Rồi anh ta quàng tay qua vai, ôm tôi vào lòng, vỗ nhẹ lên vai tôi như đang vỗ về một đứa trẻ vừa trải qua cơn sợ hãi: “Em yêu, đừng khóc nữa”.
Lúc đi ngủ, Mục Thần Chi dịu dàng hơn cả thường ngày, còn liếm nhẹ vành tai tôi, như con mèo vừa ăn vụng muốn lấy lòng bà chủ. Nhưng tôi rất sợ, rất sợ, bởi anh ta là người thay đổi nhanh chóng, tôi không thể biết được tâm trạng của anh ta, cũng không biết anh ta có thật sự tin và tha thứ cho tôi không.
Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh. Không biết bị ai hãm hại mà vừa ra đến cửa, tôi đã ngã nhào xuống, do vấp chân vào tấm thảm, mặt ép sát đất, kết quả là người người hí hửng đi dã ngoại cuối tuần, còn tôi lại phải thê thảm vào bệnh viện. Tôi chỉ vào vết thương, cười ha ha nói: “Ai bảo đập mặt xuống đất thì không ngóc đầu lên được? Em như thế này chẳng phải đi trước cả Lady Gaga rồi sao? Mục Thần Chi, anh xem chỗ thuốc tím kia bôi có nghệ thuật không?”
Mục Thần Chi giật cái gương nhỏ trong tay tôi vứt vào thùng rác. “Tịch thu.”
“Rõ ràng anh vừa vứt đi ấy.”
“Phòng chuyện sau này em soi gương nhìn thấy vết sẹo lại mắc thêm bệnh trầm cảm.”
“Ừm, thôi để Lady Gaga đi trước em vậy, làm một người bình thường vẫn hạnh phúc hơn.”
Mục Thần Chi nhăn mày, nói lạnh lùng: “Tôm càng chiên bột hết rồi.”
“Thế còn tôm rang cay?”
“Hết.”
“Vậy anh lặn xuống nước bắt được không?”
“Không.” Mục Thần Chi nói dứt khoát rồi bước nhanh ra khỏi bệnh viện.
Tôi lóc cóc chạy theo sau, thở hổn hển rồi kéo cánh tay anh ta lại: “Mục Thần Chi, không thế này được, anh bảo sẽ đền bù cho em cơ mà!”.
“Dân thường thì uống nước lã cũng thấy hạnh phúc. Ăn tôm xong lặn xuống nước không phải cuộc sống của em.” Mục T