Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342150

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2150 lượt.

ông?” Lúc Tô Na Na huých tôi một cái rõ mạnh, mặt mũi lấm lét ra hiệu thì sắc mặt của Mục Thần Chi đã bớt vui.
Tôi đang do dự không biết làm dịu bầu không khí như thế nào thì nghe tiếng giầy cao gót vang vọng đến từ phía cầu thang, càng lúc càng gần. Là Sở Mộng Doanh, phía sau là Tần Niệm. Tim tôi đập mạnh, vội kéo Mục Thần Chi vào phòng. Cánh cửa mới khép được một nửa thì Sở Mộng Doanh lấy tay ngăn lại. Trong tay cô ta vẫn cầm chiếc điện thoại có móc treo là một sợi lông màu tím rất đẹp. Vừa nhìn thấy, tôi liên tưởng ngay đến những chú gà chọi đang ở tư thế gân cổ lên để tiến vào trận chiến, hệt như khí thế của cô ta lúc này.
Tôi vội vã bám tay vào khung cửa: “Cô định làm gì?”
“Tôi không đến tìm cô!” Sở Mộng Doanh mặt lạnh tanh, ánh mắt lướt vào phòng như tìm kiếm thứ gì rồi nói: “Anh Mục, anh ra đây một chút”.
Trong phòng yên tĩnh đến kỳ lạ, hình như Mục Thần Chi không nghe thấy gì, vẫn thản nhiên rót nước rồi ngồi dựa vào sô pha xem ti vi, còn nhấn điều khiển chuyển hết kênh này sang kênh khác. Không biết là chương trình gì mà có tiếng trống chiêng ầm ĩ, làm cho không khí căng thẳng bỗng chốc trở nên buồn cười. Tôi thở phào một cái rồi ngẩng đầu nhìn thẳng cô ta.
Cho dù là một cô gái có thanh tao đến mấy thì khi gặp kẻ thứ ba cũng khó có thể giữ được hình tượng thục nữ.
Sở Mộng Doanh đấm mạnh vào cửa “ầm” một tiếng rồi cười lạnh lùng. “Được. Vậy tôi sẽ nói ở đây.”
Gân xanh trên cổ Tần Niệm đã nổi lên hết, anh ta kéo tay Sở Mộng Doanh nói: “Đủ rồi đấy!”
“Sao? Sợ rồi à?” Lúc cô ta hất tay Tần Niệm ra thì ở hành lang cũng đã xuất hiện thêm nhiều bạn học khác. Tiêu Hàn Ý cũng có mặt, còn có gương mặt gian xảo của Lê Tiếu San.
Tôi không biết Sở Mộng Doanh đến bãi Kim Sa từ lúc nào, có nhìn thấy chuyện xảy ra trên bãi cát không. Dù không làm chuyện gì có lỗi với bất cứ người nào nhưng tôi vẫn thấy ngượng nghịu. Vô số ánh mắt như những mũi tên cứ thế bắn thẳng vào tôi khiến tôi thấy mình giống như một con bù nhìn rơm bị buộc chặt vào cột để người ta thỏa thích ném phi tiêu, gương mặt tôi đau đớn đến mức đỏ bừng lên.
Tô Na Na nói không sai, họ đều trong thế tiến công, còn tôi chỉ có thể phòng thủ, mà phòng thủ cũng không nên hồn nữa.
Tô Na Na vỗ vai Sở Mộng Doanh. “Này, chị là người mới đến hả? Tôi phải phụ đạo cho chị một số kiến thức thông thường mới được.”
Sở Mộng Doanh ngây ra.
“Đại thần là đế vương quyền năng mẫu mực. Trong ba nghìn mỹ nữ ở hậu cung, ai cũng muốn được dâng hiến nhưng đế vương cũng chỉ sủng ái mình thỏ con thôi. Còn chị ấy à? Đâu đến lượt!” Tô Na Na cười hi hi. “Còn nữa, đại thần chưa bao giờ nương tay với những cung nữ chua ngoa! Nếu không tin, chị có thể hỏi Lê Tiếu San.”
Một tràng tiếng xì xèo bàn tán vang lên.
Nghe ra thì có vẻ Sở Mộng Doanh đang kiếm chuyện với Mục Thần Chi, bới lông tìm vết. Mọi người đứng xem đều ngơ ngơ ngác ngác không hiểu có chuyện gì, sau đó lại chuyển hướng chú ý sang Lê Tiếu San, bắt đầu đoán già đoán non rằng lần trước Lê Tiếu San vào bệnh viện phải chăng là do Mục Thần Chi phái người đến dạy dỗ.
“Bà nội! Chuyện đâu còn có đó.” Tiêu Hàn Ý cố ý tỏ ra tốt bụng chỉ vào chiếc điện thoại trong tay Sở Mộng Doanh nói: “Vỏ điện thoại của bà gãy rồi kìa…”
Người ta có nhiều lắm thì cũng chỉ đáng là sư tỉ, đằng này lại bị gọi là bà làm mình già đi bao nhiêu. Sở Mộng Doanh nghiến răng ken két.
Cô ta nhất quyết tố cáo tôi với Mục Thần Chi, gõ gõ vào cửa rồi cười nhạt. “Xem ra anh Mục không có hứng thú lắm với câu chuyện của vợ chưa cưới nhỉ!”
Liếc mắt thấy cát còn bám lại trên mặt giày của Sở Mộng Doanh, tôi bỗng rùng mình. Cô gái này thật nham hiểm, trong lòng rõ ràng luôn nghi ngờ Tần Niệm nhưng không thể hiện ra trước mặt mà lén lút theo dõi. Chắc còn nấp trong góc tối nào đó để chụp ảnh. Nếu Mục Thần Chi thấy thì có lột da tôi không nhỉ? Nghĩ đến điều đó thôi là tôi chỉ biết nuốt nước bọt ừng ực.
Mục Thần Chi bấy giờ mới thong thả bước ra, cốc nước trên tay lắc lư, trong veo, tinh khiết.
“Chuyện về vợ chưa cưới của tôi, lẽ ra nên để cô ấy tự nói chứ không phải cô.” Mục Thần Chi cười nhã nhặn, khoác tay lên vai tôi, lại còn nhéo tai thân mật như ở đây chỉ có mỗi tôi với anh ta vậy. Không đợi Sở Mộng Doanh kịp phản ứng, cánh cửa bị đóng sầm lại, những âm thanh hỗn tạp ở ngoài hành lang cũng không còn, chỉ thi thoảng vọng đến tiếng cãi nhau chí chóe.
“Anh giỏi chịu đựng thật đấy. Còn việc trên bãi cát… Anh tưởng tôi không thấy sao?”
“Tôi biết ngay mà, anh không cho tôi đi là vì cô ta.”
“Cô ta cũng chỉ giống như cỗ máy công cộng mà người nào cũng có thể sử dụng được…”
“Choang” một tiếng như có thứ gì đó đổ vỡ, sau đó là tiếng phụ nữ thút thít khóc và tiếng chửi rủa oán thân.
Mỗi chữ Sở Mộng Doanh nói ra như phi tiêu hình vòng cung xuyên qua tường rồi phun ra chất độc, cứ xuyên đi xuyên lại vào trái tim tôi, không ngừng nghỉ. Hóa ra tất cả đều không thay đổi, cho dù gió yên biển lặng, cho dù tôi giả bộ vui vẻ, cho dù tôi cố gắng kiên cường…
Tôi không hề quyến rũ Tần Niệm, tôi bị anh ta đè ngửa t