Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342145

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2145 lượt.

tôi đuối sức, mặc cho cơ thể anh ta đè lên mình. Anh ta điên cuồng lột quần áo và hôn tôi ngấu nghiến. Tôi như bị ngọn lửa hoang dại bén vào người, không biết lấy sức đâu ra đạp mạnh anh ta sang một bên.
Tần Niệm từ bỏ ý định, tôi lóp ngóp bò dậy rồi chạy một mạch.Anh ta không đuổi theo, hơi thở còn chưa hết hổn hển trong khi miệng vẫn lắp bắp nói gì đó, tôi nghe giống như: “Tại sao em lại không thể ở bên anh?”; “Anh đếch muốn làm anh trai của em!”.
Anh ta nói năng lộn xộn, tôi nghe mà chẳng hiểu gì, cũng không ngờ anh ta lại ăn nói thô thiển thế. Điện thoại trong túi anh ta cũng không ngừng đổ chuông.






Sự ấm áp anh dành cho em
Chúng ta giống như hai nửa hình tròn.
Anh đi vòng qua bên trái em,
Rồi lại đi vòng qua bên phải,
Là đã đi đủ một hình tròn,
Mấy tiếng sau, chiếc lòng đỏ trứng đậu bên đường, đèn xe phát ra âm thanh tít tít. Nhìn từ xa, những thứ trong xe có màu như ráng chiều.
Lúc Mục Thần Chi đi về phía tôi, rõ ràng là trời rất tối nhưng tôi lại cảm thấy, mỗi bước chân anh ta đều bước trên muôn vàn tia sáng mặt trời.
Mục Thần Chi còn chưa dừng lại hẳn, tôi đã lao đến sà vào vòng tay khiến anh ta suýt ngã. Bị tôi giẫm lên chân, anh ta cũng không nói gì, cứ để tôi ôm chặt.
Anh ta khựng lại giây lát rồi chầm chậm đưa hai tay ôm lấy tôi, ghì chặt đầu tôi vào lồng ngực.
“Em chẳng nghe lời anh gì cả, bảo em không được bơi mà em lại đi lăn lộn trên cát.” Anh vuốt tóc tôi, trên tay vương đầy những hạt cát.
Thế giới này đầy ắp những hương vị, đến mức làm con người ta hờ hững, lãng quên. Nhưng hôm nay, ở trong vòng tay Mục Thần Chi, tôi lại cảm thấy mùi nước hoa nhè nhẹ đó thật ấm áp.
Tôi cứ thế nép sát, ôm chặt lấy Mục Thần Chi, bởi sợ rằng khi tôi nới lỏng vòng tay thì sẽ không thấy anh ta nữa. Tôi cảm nhận được chất giọng ôn hòa sắp thốt lên từ lồng ngực đang khẽ rung động, mỗi lúc một lên cao. Rõ ràng là ngữ điệu vẫn thong dong như trước mà sao tôi thấy nó êm tai hơn bao giờ hết.
Lúc ngồi trên xe, tôi mới phát hiện, Mục Thần Chi vẫn mặc đồ ngủ, chất liệu cotton sẫm màu, rất thoải mái, nhìn thì có vẻ hơi lười nhác nhưng cũng có vẻ đẹp không thể miêu tả thành lời.
“Em nhìn gì đó?” Khóe miệng Mục Thần Chi khẽ nhếch lên, nhìn nghiêng thì đôi mắt tươi vui là đẹp nhất, trông đôi mắt ấy tràn đầy ấm áp.
Tôi khẽ đặt ngón tay lên môi dưới. “Nhìn bộ dạng anh mặc đồ ngủ ngồi lái xe cũng không hẳn là xấu.”
“Anh đẹp trai thiên bẩm mà.”
Ngón tay thon dài, cánh tay mạnh mẽ, gương mặt tuấn tú, đôi mắt sâu thẳm, chỗ nào tôi cũng xem xét tỉ mỉ rồi đánh giá, chỉ có vết cào trên cổ anh ta là tức mắt. Không biết anh ta nằm trong vòng tay của mỹ nhân nào mà bị để lại dấu vết như thế.
Tôi cũng không buồn hỏi, chỉ quay mặt đi. “Cạch” một tiếng, chiếc bánh quẩy đồ chơi trên xe bị gãy làm đôi. Mục Thần Chi bỗng nói với giọng nghiêm túc: “Có một việc, anh nghĩ nhất định phải nói cho em biết.”
Giọng nói thành thật của Mục Thần Chi như một mũi tên tinh xảo cắm vào trái tim tôi.
“Anh nói đi.” Tôi nín thở, những sợi chỉ trên gối ôm bị tôi dứt cho tả tơi.
“Sau này nếu có tức giận thì em cũng đừng bẻ gãy đồ đạc, nên nhắm mắt lại, thế này này…” Mục Thần Chi ti hí mắt, khóe mắt ánh lên tia nhìn sắc lẹm. “Như thế sẽ càng có sức đe dọa. Việc anh muốn nói chính là vậy.”
“…”
Mục Thần Chi cười nhạt. “Đây là kiệt tác tối qua của em đấy.”
“Gì cơ?”
“Tối qua, lúc gặp ác mộng, em đã tạo ra nó.”
“Em ngủ mà, có biết đâu chứ.” Tôi bất giác mỉm cười, bàn tay làm điệu bộ phe phẩy như cánh quạt nhưng vẫn không quạt nổi hơi nóng đang bốc lên mặt.
Những khách sạn ở bãi Kim Sa đều là những kiến trúc bậc thấp nên không có thang máy. Chúng tôi ở tầng năm, tôi chau mày nhìn lớp lớp các bậc cầu thang, Mục Thần Chi như đọc được tâm tư của tôi nên khom lưng, vỗ vỗ lên vai trái nói: “Lên đi”.
Tôi trèo lên lưng Mục Thần Chi cười khúc khích. Anh ta cõng tôi lên từng bậc thang, tiếng dép lê chạm mặt nền phát ra những tiếng loẹt quẹt.
“Em nặng quá nhưng anh sẽ vẫn cõng em.” Tấm lưng của anh rất rộng, giọng nói từ lồng ngực phát ra cũng hơi run theo từng bước chân. Tôi áp mặt lên lưng anh để lắng nghe, bỗng có cảm giác tốt đẹp nhen nhóm trong lòng.
“Mục Thần Chi, anh đã cõng ai như thế này chưa?”
“À, đây là lần thứ hai.”
“…” Tôi vò rối mái tóc của anh. “Vậy anh tiếp tục đi cõng người ta đi!”
“Em nghĩ anh còn sức lực và thời gian để đi tìm người khác thay thế em sao?”
Hóa ra tôi cũng chỉ là một kẻ thế chỗ.
Cửa phòng khép kín, Tô Na Na đặt túi hành lý sang bên. Bóng dáng đứng ngược sáng trông có chút thảm thương. Thấy chúng tôi từ cầu thang đi lên, cô ấy giả vờ che mặt khóc: “Hu hu, tôi bị người ta bỏ rơi nơi góc tối đây này. Còn ai đáng thương hơn tôi chứ… Hu hu!”
“Haizzz, cậu đừng diễn kịch nữa.” Tôi xách túi hành lý của Na Na đi về phía phòng. “Đi thôi, chẳng phải muốn nói chuyện thâu đêm với tớ sao?”
“Chủ nhà đến rồi, kẻ tiểu thiếp như tôi kiểu gì chẳng phải nhường chỗ, phải vậy kh