Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng
Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342147
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2147 lượt.
rên cát, suýt nữa thì mất thân, nhưng trong mắt của người khác, đó lại là lỗi sai của tôi, tôi chỉ là kẻ đáng khinh, là nhà vệ sinh công cộng, là cỗ máy công cộng, là con hồ ly tinh, là Tiểu Mật… Dù tôi không làm gì thì vẫn chỉ có tôi sai, ý kiến của tôi đều bị bác bỏ, cũng chẳng có từ ngữ đẹp đẽ nào dành cho tôi cả.
Mục Thần Chi vẫn hay hỏi tôi, Em có ước mong gì? Tôi nói, Đã lâu lắm rồi em không nghĩ đến điều này, trừ ngày sinh nhật hằng năm, mọi người bảo em cầu nguyện, em mới nhớ, hóa ra trên đời này vẫn còn tồn tại hai chữ “ước nguyện”. Còn em, từ lâu đã không có ước nguyện nữa rồi. Mục Thần Chi im lặng rất lâu mới nói, Vậy thì phải cố gắng sống vui vẻ. Cố gắng sống vui vẻ, nghe đến hai từ “cố gắng” mà tôi bật cười nhưng trái tim lại đau nhói. Vận mệnh con người vốn mong manh như vậy, không bao giờ có thể kiểm soát được tất cả, vậy mà vẫn phải sống vật vờ như thế. Hạnh phúc, tình yêu, tôi đã chẳng còn muốn thứ gì nữa, chỉ muốn được sống vui vẻ một chút. Nếu không vui nổi thì cứ lặng lẽ sống, nhưng tại sao vẫn đau khổ đến thế? Tôi còn trẻ, còn có sức lực, còn có thể cố gắng, nhưng con người ai cũng phải già đi, đến lúc đó, sức lực không còn thì tôi phải làm sao?
Tôi nhìn gương mặt trắng bệch của mình trong gương dần trở nên mờ ảo, mặt đất lâng lâng, vội bám vào bồn rửa mặt thở dốc, cũng chẳng dám ra ngoài đối diện với Mục Thần Chi.
Người khác có chửi rủa thế nào, tôi cũng nhịn được bởi tôi quen rồi, có đau đớn hơn thế, tôi cũng chịu được. Nhưng Mục Thần Chi thì khác, anh ta có địa vị, có danh dự. Anh ta phải mất mặt khi ở bên tôi, tôi còn luôn mang đến cho anh ta bao nhiêu phiền toái, như hôm nay đây, người ta đến tận nhà, chỉ vào mặt tôi mà chửi. Thử hỏi, một người kiêu ngạo như anh ta có thể không tức giận được sao? Vậy mà anh ta không những giữ thể diện cho tôi, còn tuyên bố tôi là vợ chưa cưới trước mặt mọi người. Nhất định anh ta biết quá khứ không ra gì của tôi dù chưa một lần đề cập đến. Anh ta luôn xem tôi như đứa con nít mà bảo vệ, che chở. Anh ta khống chế không bận tâm đến quá khứ của tôi. Nhưng Mục Thần Chi càng tử tế với tôi như vậy, tôi càng đau khổ. Thực tình, đứng trước anh ta, tôi rất tự ti. Hôm nay tôi đã khiến anh ta không tin tôi, sợ anh ta lại không kiểm soát được cảm xúc như hôm trước.
Tôi vừa nhốt mình vào nhà vệ sinh để tắm, trong đầu luôn hiện lên gương mặt giận dữ của Mục Thần Chi, tôi tắm lâu đến nỗi da nhăn hết lại mà cũng không dám ra ngoài. Rồi tôi vừa đánh răng vừa luyện tập trước gương. Bọt kem đánh răng trắng tỏa mùi bạc hà nhè nhẹ, vừa đắng vừa cay. Lúc súc miệng bằng nước lạnh, chân răng tôi đau buốt. Khi nhìn thấy những giọt nước nhỏ xuống từ miệng, tôi mới phát hiện có máu hòa lẫn trong bọt đánh răng. Hóa ra, tôi đánh răng lâu đến nỗi chảy cả máu lợi.
Ti vi ngoài phòng khách đang chiếu vở hài kịch, nữ diễn viên chính đang làm tư thế quái đản, chốc chốc lại vang lên tiếng cười. Bên ngoài, Sở Mộng Doanh vẫn chưa hết ồn ào, giọng nói cứ lanh lảnh vọng vào nhưng sắc mặt Mục Thần Chi vẫn không hề thay đổi. Tôi càng nghĩ càng thấy sợ, hé cửa lén nhìn anh ta. Ở góc ghế sô pha, tay cầm hộp khoai tây chiên, tư thế ung dung thảnh thơi như một chú mèo, khóe miệng vẫn mang nét cười.
Anh ta chưa bao giờ ăn khoai chiên mà!
Tiếng cười truyền đến làm tôi nổi cả gai ốc. Mục Thần Chi bỗng quay đầu lại, ánh mắt tinh tường dưới hàng mi dày rậm nhìn thẳng vào tôi. “Phịch” một tiếng, tôi trượt chân ngã xuống nền nhà, đầu chúi hẳn xuống đất.
“Em đau chỗ nào?” Câu nói còn chưa dứt, Mục Thần Chi đã quỳ hẳn xuống, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
Mục Thần Chi vốn là người làm việc gì cũng thong thả. Lần trước đang nấu ăn ở trong bếp, tôi bất ngờ dọa từ phía sau khiến anh ta cắt vào ngón tay nhưng cũng không thấy anh ta căng thẳng như lần này.
“Không đau.” Tôi cắn răng chịu đau, đang lồm cồm bò dậy thì Mục Thần Chi bỗng bế bổng tôi lên.
Mục Thần Chi nằm cạnh tôi, ánh đèn vàng chiếu trên mái tóc mượt mà, từng sợi rủ xuống như hoa bồ công anh trong nắng xuân ấm áp.
Anh ta thở rất nhẹ, không yêu cầu tôi giải thích, cũng chẳng nói chuyện gì, chỉ chống cằm bằng một tay rồi thích thú nhìn tôi. Gương mặt anh ta không được ánh đèn chiếu rọi mà đẹp đẽ đến khác thường, đôi mắt dài hơi khép.
Tôi không thể dự đoán được tình hình, dùng tay che ngực, chỉ sợ anh ta nghe được tiếng tim đập mạnh sẽ phát hiện ra tôi đang sợ hãi. Tôi nhắm mắt chồm tới chủ động hôn Mục Thần Chi nhưng do căng thẳng quá, vả lại chưa bao giờ chủ động cưng chiều anh ta nên quả nhiên không đủ kinh nghiệm, tôi hôn đúng vào cổ nhưng nụ hôn chưa thành thì đã đập trán vào chóp mũi anh ta, chỉ nghe thấy anh ta “á” lên một tiếng.
“…” Tôi đỏ mặt đến tận mang tai, không dám mở mắt, cứ thế rúc vào ngực anh ta như con đà điểu.
“Đà điểu là loại động vật có chỉ số IQ thấp, cứ rúc đầu xuống đất mà không biết các bộ phận khác vẫn còn ở bên ngoài.” Tay Mục Thần Chi dần di chuyển xuống phía dưới, chạm vào áo tắm của tôi. “Anh sẽ ra tay với những bộ phận ấy.”
Đương nhiên, dù là động vật có chỉ số IQ thấp thì