Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.
giận con nhé!”
Bà cứ khóc mãi làm tôi sốt ruột không yên, lúc đó mới nhận ra từ lúc về tôi không nhìn thấy Niệm Niệm đâu, tôi vừa nhìn quanh nhà vừa hỏi mẹ: “Niệm Niệm đâu mẹ? Trước đây con mà về nhà là thế nào nó cũng sủa từ ngoài cổng và đến cắn gấu quần con mà.”
“Niệm Niệm…bị đem đi cho người ta rồi.”
Tôi kinh ngạc. “Con chó mà bố thích nhất, sao lại nỡ đem cho người ta thế?”
“Khu này không cho phép nuôi chó nữa. Chắc con đói rồi hả? Để mẹ đi nấu cơm.” Bà quay người đi vào bếp, lúc thái rau còn thỉnh thoảng đưa tay gạt nước mắt.
Có gì đó rất lạ.
Mẹ và tôi trước nay luôn nói chuyện như hai người bạn, cho dù bà giận dữ đến đâu, kêu ca, than thở thế nào, chỉ cần tôi nũng nịu kêu hai tiếng “đại mỹ nhân” là bà đều nở nụ cười tươi rói. Hôm nay có chuyện gì vậy nhỉ?
Lúc ăn cơm, bà không nói câu nào, chỉ cúi đầu, tôi không kìm được nên khuyên: “Ông ta với Tần Vãn Chiếu đã hai mươi mấy năm rồi mà vẫn thường xuyên qua lại, mẹ đã quyết định không ly hôn ngay từ đầu rồi thì cũng không nên buồn phiền quá, đừng tự làm khổ bản thân mình nữa. Ông ta không về thì càng tốt.”
Mẹ vẫn đang nhai cơm, nghe tôi nói vậy bèn “khụ” một tiếng rồi gục mặt xuống bàn, mặc cho những sợi tóc dính vào thức ăn, cứ thế khóc lớn. Tôi đứng dậy, vỗ vỗ vai mẹ nhưng tôi an ủi thế nào cũng vô ích. Tôi ngẩng đầu, chợt nhìn thấy ở giữa bức tường phòng ăn có dán một tờ giấy hình vuông, màu vàng với những đường hoa văn chằng chịt như là một cái bùa vậy. Nhìn lại một lần nữa, tôi phát hiện mỗi cánh cửa trong nhà đều dán một bức bùa hệt như thế, bức ở cửa chính là to nhất.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng rồi truyền lên đầu, da đầu tê tê, tôi chỉ bức bùa trên cánh cửa, sợ hãi hỏi mẹ: “Mẹ, cửa nhà mình dán cái gì thế kia? Trong nhà có ma hả mẹ?”
Mẹ tôi bỗng ngẩng đầu lên, sắc mặt trắng bệch, những giọt lệ vẫn vương trên má, đột nhiên mẹ ôm lấy tôi, khóc to như một đứa trẻ: “Bố con không bao giờ về nữa rồi.”
Đầu tôi nổ “ầm” một tiếng, tiếng khóc của mẹ bỗng chốc được phóng đại lên gấp mấy lần, như kiểu trong tai tôi đang được lắp một chiếc loa cỡ lớn vậy. Đầu tôi ong ong, ồn ào quá, ồn đến mức tôi không còn nghĩ gì được nữa, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đến mức mẹ nói mà tôi chỉ nghe được vài từ bập bõm, không thể kết nối thành câu được.
Tôi muốn uống cốc nước lạnh để bình tĩnh lại nhưng khi đứng lên, tôi lại bất giác đi lục túi xách, cũng chẳng biết mình đang làm gì nữa, lấy ra một hộp kẹo cao su, cảm thấy nắp của nó hôm nay sao mà chặt và khó mở đến thế, đầu ngón tay tôi đau rát mà vẫn không sao vặn nó ra được. Tôi bèn đập mạnh nó lên mặt bàn. Một cái, hai cái…
Chiếc hộp trong lòng bàn tay như kiểu đau quá, “choang” một tiếng, những viên kẹo màu xanh lá cây tung tóe trên nền nhà.
Mẹ chồm tới ôm tôi, nắm chặt bàn tay tôi, đôi tay mẹ cũng đang run rẩy: “Mật Mật, con đừng như vậy! Con đừng dọa mẹ, mẹ chỉ sợ con sẽ xảy ra chuyện nên mới giấu con suốt mấy tháng nay.”
“Con làm sao cơ? Con vẫn tốt mà!” Cúi đầu xuống mới thấy đầu ngón tay mình toàn là máu, tôi chẳng cảm nhận được gì, chỉ vừa cười vừa xua tay. “Mẹ lo chứng bệnh trầm cảm của con chưa khỏi, không chịu được nỗi đau này nên sẽ làm chuyện ngốc nghếch chứ gì? Có sao đâu mẹ, coi như ông ấy đã chết thôi mà!”
Mẹ sững sờ ánh mắt sưng đỏ nhìn tôi đầy hoài nghi.
“Chết thì đã tốt, năm mười tuổi con suýt bị chết đuối, ông ta đã không cứu, lại còn tát cho con một cái. Khi ông ta bỏ đi với Tần Văn Chiếu, con đã mong cho ông ta sớm chết đi, xem ra lời nguyền của con cũng có tác dụng đấy chứ!” Tôi cười lớn, lớn đến mức tưởng như con tim cũng sắp nhảy ra ngoài, nước mắt bỗng chốc lăn dài trên má, tôi lay cánh tay mẹ và hỏi: “Ông ta chết rồi thì thôi, mẹ việc gì phải cho Niệm Niệm đi?”
“Khi mẹ về nhà, bố con đã chết được hơn một tháng do xuất huyết não, ông bị ngã trong bếp, thi thể thối rữa, khi ông chết, không có ai bên cạnh, chỉ có mỗi Niệm Niệm là ngày ngày canh cho ông, mẹ lôi thế nào nó cũng không chịu đi, nó còn cắn mẹ một cái, đôi mắt đỏ lựng, con chó đó không điên thì cũng dại rồi. Con xem, trong nhà không có ai, Niệm Niệm cũng một tháng trời không ăn uống gì, làm sao mà nó sống được chứ, chưa biết chừng, nó uống…”
“Mẹ đừng nói nữa, sao nó có thể uống máu bố được chứ, bố cưng nó như vậy cơ mà, nó điên rồi nên mẹ mới cho nó đi à? Niệm Niệm là con chó con tìm được ngoài đường năm Tần Niệm đi, nó rất quan trọng với con, sao mẹ lại cho nó đi chứ?” Tôi khóc nấc lên từng cơn, cứ liên tục lay tay mẹ tôi.
Tóc mẹ đã bạc và rụng đi nhiều, bà nhìn tôi chăm chăm. “Con gọi ông ấy là bố rồi sao? Đã mười hai năm rồi…”
Tôi gọi bố rồi sao? Đâu có.
“Con chỉ muốn hỏi mẹ đem Niệm Niệm cho ai rồi, sao mẹ lại cho nó đi?”
“Niệm Niệm ở bên cạnh thi thể người chết lâu như thế, nhất định đã bị nhiễm độc, nếu nuôi nó thì chúng ta chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, mẹ cũng là bất đắc dĩ thôi.”
“Lúc đó sao mẹ không ở nhà, tại sao? Mẹ trả Niệm Niệm cho con, trả lại cho con!” Tôi giữ chặt cánh tay mẹ, trong đầu như chứa đầy thủy ngân, cừ cúi gằm mặt, toàn thân mềm n