Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.

Na Na dùng ngón tay gõ lên bàn từng nhịp một, bỗng nói: “Đừng trách tớ không nhắc nhở cậu, đại thần là người rất nhiều mưu mô, cậu xem ngày anh ta chọn để kết hôn mà xem, ngày mùng Một tháng Mười, còn Tần Niệm và Sở Mộng Doanh kết hôn vào ngày mùng Năm tháng Mười. Không biết chừng chia tay cũng nằm trong kế hoạch của anh ta nhằm kích thích cậu đấy chứ! Ôi cậu bị nằm lên bàn tính của anh ta rồi, chậc chậc!”
Tôi lặng người. “Tớ cũng như một chuỗi hạt bị cố định lại rồi, người ta thích làm gì thì làm, tớ có muốn chạy cũng không chạy được. Như Chu Du đánh Hoàng Cái, một bên thích đánh, một bên thích bị đánh nhưng thực sự thì Chu Du không muốn đánh mà Hoàng Cái cũng không muốn bị đánh.”
“Cậu không thích anh ta, anh ta cũng không thích cậu, hai người định giở trò gì vậy?”
Tôi bưng chiếc cốc, ngước nhìn Tô Na Na: “Cậu cũng cảm thấy Mục Thần Chi không thích tớ, anh ta chỉ muốn chơi đùa với tớ thôi đúng không? Chẳng phải lúc trước cậu luôn ghép tớ với anh ta thành một đôi đấy sao? Cậu còn nói anh ta là hàng cực phẩm còn gì?”
“Anh ta tốt với cậu như vậy, ai nhìn mà chẳng nghĩ là anh ta thật lòng với cậu. Nhưng con người anh ta quá thông minh, rất khó đoán biết trước được. Anh ta bày mưu tính kế bắt cậu phải diễn cùng, cậu có nhìn ra được không? Còn nếu anh ta thực sự thích cậu thì sao còn phải tìm đến người phụ nữ khác?”
Đúng mà, tôi chẳng có điểm gì tốt, anh ta cũng không có lý do gì để thích tôi. Tôi rất tin Tô Na Na, cũng không hề nghi ngờ sự thay đổi thái độ đột ngột của cô ấy với Mục Thần Chi. Tôi chỉ cảm thấy cô ấy nhìn người rất chuẩn, đầu óc cũng thông minh hơn tôi, cô ấy đã tỏ ra nghi ngờ thì chắc là mọi chuyện đúng như vậy.
“Thế anh ấy cũng không nhất thiết phải đùa với việc hôn nhân đại sự của bản thân chứ?”
Tô Na Na cười: “Đối với loại người như bọn họ, hôn nhân chỉ là trò lừa bịp, lấy một cô vợ khờ khạo, không cãi lại chồng là được rồi, ở bên ngoài họ mặc sức chơi bời trác táng, đi cùng cô nọ, cặp với em kia. Haizzz, thế cậu đã gặp bố mẹ anh ta chưa?”
“Chưa, anh ấy chưa bao giờ nhắc đến gia đình.”
“Sắp kết hôn rồi mà vẫn chưa gặp bố mẹ, chắc chắn anh ta chẳng có thành ý gì đâu.”
Cuộc nói chuyện đến đây là kết thúc, mà nếu không kết thúc thì tôi cũng chẳng còn tâm trí nào để tiếp tục nghe thêm nữa. Tối về nhà, tôi không kềm chế được nên thử theo dõi Mục Thần Chi xem sao. Kết quả là, tôi phải ngồi một mình trên chuyến xe đường dài trở về nhà bố mẹ, dù đã mặc nhiều quần áo dày nhưng tay chân vẫn lạnh toát.
Tôi móc điện thoại gọi cho Tô Na Na than vãn: “Cậu có biết cái vị tiên tri mà có thể đoán trước được ở đâu có động đất, ở đâu có hỏa hoạn không? Cậu còn thần thông hơn cả ông ta ý chứ. Cậu nói xem, Mục Thần Chi rốt cuộc là có ý gì? Tớ nói muốn về thăm nhà mà anh ta cứ ậm à ậm ừ.”
“Vậy một mình cậu về nhà mà anh ta cũng không đi cùng à?”
“Anh ấy đi cái nơi Bolinixi gì gì ấy. Haizzz, cái nơi mà chim cũng chẳng đi đại tiện được, tớ cũng quên mất tên rồi, chỉ nhớ đó là một quần đảo.”
“Ngay cả chim, cậu cũng không đủ tư cách làm đâu, chắc chắn cậu sẽ bay sai phương hướng. Polynesia không phải là nơi chim không đi đại tiện được như cậu nghĩ đâu, đó là thánh địa của những đôi uyên ương đi hưởng tuần trăng mật, biết đâu anh ta lại muốn tạo cho cậu một bất ngờ. Cậu cũng đừng nghĩ nhiều nữa, những câu nói hôm đó của tớ cũng chỉ là nói nhảm thôi, cậu đừng để bụng rồi lại suy nghĩ linh tinh.”
Có thể không suy nghĩ sao? Mục Thần Chi xem như không có chuyện gì xảy ra sao? Chắc suy nghĩ trốn kết hôn với tôi đang lớn dần lên trong anh ta.
“Tớ về nhà cũng chẳng thèm điện cho anh ta nữa, thôi nhá.”
Tôi khoác ba lô vừa về đến khu tập thể, từ rất xa đã nhìn thấy có người chỉ trỏ mình. Một hai người thì không nói làm gì, đằng này suốt cả quảng đường tôi luôn nhận được những ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khinh bỉ. Tôi nhìn kỹ lại mình từ đầu đến chân, cũng chỉ là mặc một bộ quần áo màu đỏ thôi mà, có đến mức phải như thế không? Ánh mắt đó, thái độ đó, cứ như tôi là đứa cụt tay cụt chân không bằng.
Tôi ấn chuông, xuất hiện sau cánh cửa là một khuôn mặt xanh xao, tôi đưa tay lên trán mẹ nhưng mẹ bỗng rụt tay lại.
“Mẹ, mẹ ốm à?”
“Không…” Mẹ tôi ấp a ấp úng, vừa đưa dép cho tôi vừa hỏi: “Sao con về mà không báo trước một câu?”
Tôi ngồi trên sô pha, ánh mắt lướt qua một lượt quanh nhà.
“Có người dự cảm tốt thật đấy, con về không báo trước mà người ta đã trốn ra ngoài rồi. À, không đúng, phải là trốn tránh vì sợ hãi mới đúng.”
Bà chau mày nói: “Con đừng nói như vậy với bố con.”
“Ông ấy nhìn thấy con là đã ngứa mắt, hay ông ấy lại chạy đến chỗ Tần Vãn Chiếu rồi?”
“Bố con…đi công tác rồi.”
“Ông ấy nói mà mẹ cũng tin được sao? Thôi vậy, mẹ tự nguyện nhẫn nhịn thì cứ nhẫn nhịn đi, dù sao thì mẹ cũng nhẫn nhịn được hai mươi mấy năm rồi còn gì.”
Mẹ tôi đứng cạnh cửa sổ, quay lưng về phía tôi, hồi lâu mới vọng lại tiếng khóc sụt sịt. Đôi vai không ngừng run, tôi thấy mình đã hơi nặng lời nên tiến đến ôm mẹ và dỗ dành: “Đại mỹ nhân à, con ăn nói linh tinh, mẹ đừng


Duck hunt