Tác giả: Bát Bảo Trang
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2118 lượt.
hũn, tôi quỳ xuống ôm đầu khóc.
“Mật Mật, mẹ biết, bố mất đi trong lòng con cũng rất buồn…”
“Con buồn?” Nước mắt lăn vào trong miệng nhưng tôi vẫn cười. “Nực cười thật, con hận ông ta, con mong ông ta chết đi đấy chứ. Con chỉ quan tâm đến con chó của con thôi.”
Tôi đứng dậy, đi về phía cửa phòng rồi đóng sầm cửa lại. Tôi khóa mình trong phòng, bật nhạc to hết cỡ, nằm trên giường và nhanh chóng thiếp đi. Tôi chẳng nằm mơ tí nào, xem ra, tôi không hề quan tâm đến sự sống chết của ông ấy, ông ấy ghét tôi, chết rồi mà vẫn ghét tôi, cũng chẳng thèm về giấc mộng của tôi, và không cho tôi biết ông ấy đã chết như thế nào.
Ông ấy hiệm muộn nhưng lại ghét tôi như ghét mẹ tôi vậy, ông ấy chỉ yêu mỗi Tần Vãn Chiếu thôi. Nhưng ông ấy được cái thân thể khỏe mạnh, cường tráng, gần sáu mươi tuổi rồi mà trông cứ như ngoài bốn mươi vậy, sao có thể đột tử vì xuất huyết não được? Càng nghĩ càng thấy có gì đó là lạ, tôi liền chạy ra ngoài phòng khách, chiếc gạt tàn đã đầy tàn thuốc, mẹ tôi ngồi bất động trên sô pha như một pho tượng, tưởng như chỉ cần động nhẹ là bà sẽ rơi xuống rồi vỡ tan.
Giọng nói của tôi cũng trở nên nhẹ nhàng hơn: “Có phải công ty xảy ra vấn đề gì không mẹ?”
Mẹ tôi sững sờ, giọng bà đã trở nên khản đặc do hút quá nhiều thuốc: “Công ty không có vấn đề gì, một mình mẹ vẫn lo ổn thỏa được.”
Chuyện kinh doanh thì tôi chẳng biết chút gì, mẹ nói thì tôi đành tin thôi.
“Khi bố chết, chỉ có mình Niệm Niệm ở bên, mẹ thì một tháng sau mới về, sao mẹ biết là ông ấy bị xuất huyết não?”
Sắc mặt bà tái xanh. “Là kết luận của khám nghiệm tử thi, mà khi mẹ về, ti vi vẫn còn mở, chắc chắn là đột nhiên ông ấy ngã xuống, chứ không thì sao có thể gãy một chiếc răng được?”
“Gãy răng? Rất có thể là do bị người khác đánh chứ? Trong nhà không có ai đến sao? Di động của ông ấy để đâu?”
Tay mẹ bỗng vo thành nắm đấm rồi ấn xuống sô pha thành một vết lõm, mẹ nói với giọng mất kiên nhẫn: “Con viết tiểu thuyết hay xem phim trinh thám nhiều quá? Những gì mẹ biết, mẹ đã nói với con cả rồi. Con nghi ngờ mẹ sao? Di động và chứng nhận pháp y đều ở trong ngăn kéo đấy, con tự lấy ra mà xem!”
Tôi điều chỉnh lại hơi thở, vội xin lỗi: “Mẹ, con xin lỗi. Nhưng suy cho cùng thì ông ấy chết quá đột ngột.”
Cầm chiếc di động, tôi xem hết một lượt, vì sao lịch sử cuộc gọi, tin nhắn và file ảnh đều trống rỗng? Sự nghi hoặc trong tôi ngày một lớn, có điều gì đó bất thường trong chuyện này. Nhưng tôi không nói, mượn cớ đi ra ngoài cho thoáng, tôi thay quần áo và gọi đến một số điện thoại.
***
Ngôn ngữ của hoa anh đào là tên một quán ăn Nhật nằm ở trung tâm thành phố, khung cảnh trang nhã. Tôi ghét nhất là ăn món Nhật nhưng Tần Vãn Chiếu lại thích, vì thế trước đây, bố tôi và bà ta luôn hẹn gặp ở quán ăn này. Bà ta có một nữa dòng máu Nhật Bản, hai người thường nói chuyện bằng tiếng Nhật nên tôi nghe chẳng hiểu gì.
Tần Vãn Chiếu ngồi trước mặt tôi, mặc bộ sườn xám màu đen, bà ta vẫn cao quý và sang trọng. Trước đây, tôi cảm thấy bà ta có khuôn mặt tuyệt đẹp, đôi mày dài như được vẽ, rất giống mỹ nữ thời xưa. Nhưng nay, khi cười đã xuất hiện những nếp nhăn nơi khóe mắt, lộ rõ sự mệt mỏi. Tôi điều chỉnh lại hơi thở, đi thẳng vào vấn đề: “Cô Tần, cái chết của Phó Khải Hoa, cô biết chứ?”
Thần sắc bà ta có chút hơi khác, khéo léo tránh câu hỏi của tôi, bà hỏi: “Mật Mật không gọi món sao?”
“Tôm chiên bột và nước lạnh mà cô thích.” Bà muốn đi lòng vòng với tôi hả, tôi xem bà có thể lòng vòng được đến lúc nào.
“Ha ha, cảm ơn cháu vì còn nhớ rõ như thế.” Bà ra gọi phục vụ mang rượu đến.
“Hay là cô uống nước lạnh thôi nhé!” Tránh việc bà ta lấy cớ say rượu để từ chối trả lời những câu hỏi của tôi.
“Cô muốn uống chút rượu.” Bà ta gượng cười, thăm dò tôi: “Bao nhiêu năm rồi không gặp, Tiểu Mật ngày càng xinh ra đấy, cháu với bạn trai dạo này ra sao rồi?”
Quan tâm đến bạn trai tôi làm gì cơ chứ? Bạn trai? Theo lý mà nói thì bà ta chắc chắn chỉ biết tôi kết hôn với Tiêu Hàn Ý mà không biết chúng tôi đã ly hôn, nhưng cho dù hỏi thì cũng phải hỏi là “chồng” chứ nhỉ?
“Rất tốt ạ.”
“Cháu nên trân trọng nó, nó rất yêu cháu.” Đôi mắt bà ta hơi đung đưa, rồi bổ sung thêm: “Mật Mật xinh gái thế này, xứng đáng để bất cứ ai yêu quý.”
Bà ta gian xảo thật, không những giỏi ăn nói vòng vo mà còn nói những câu chẳng có đầu đuôi gì cả, định làm hỗn loạn tư duy tôi chắc?
Lại một lần nữa tôi hướng bà ta đến chủ đề chính: “Lần cuối cùng cô Tần liên lạc với Phó Khải Hoa là khi nào vậy ạ?”
Bà ta từ từ rót rượu, uống mấy hớp mà hai má đã ửng đỏ lên, giọng nói vô cùng nhẹ nhàng: “Mật Mật, cô biết cháu tìm cô có chuyện gì. Cô cũng chỉ biết tin sau khi ông ấy mất, tang lễ của ông ấy cô cũng đi nhưng bị mẹ cháu đuổi về…”
Nói đến đây, giọng bà ta bỗng nghẹn lại: “Cô và bố cháu luôn liên lạc với nhau chắc cháu cũng biết, nhưng chúng ta chỉ là những người bạn vô cùng thân thiết, ngày xưa Khải Hoa luôn cho cháu đi cùng… Cháu vẫn còn bé nên chưa hiểu chuyện tình cảm, bố cháu và cô như nước trong cốc vậy, không ồn ào m