XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.

à rất trong suốt.”
Những câu nói tương tự như thế lại hiện về trong đầu, vang lên bên tai tôi, ngọn lửa tức giận trong tôi bỗng bừng cháy, cố gắng nắm chặt ly rượu. “Cô đừng nhắc những chuyện này với cháu nữa, lúc gặp cô, ông ấy đưa cháu đi cùng thì mẹ cháu sẽ không nghi ngờ gì hết. Chẳng phải cháu chỉ là tấm lá chắn thôi sao? Cháu luôn ngồi im không nói, cháu giả vờ ngoan ngoãn thế thôi, cô tưởng cháu là ngốc thật sao? Khi lên năm, cháu đã biết đến đại danh của cô rồi đấy, bức thư ông ấy gửi, cô đã viết những gì chứ? Em sẽ không làm phiền cuộc sống của anh nhưng em vẫn luôn yêu anh! Cô dương lá cờ bạn bè thì sẽ không phá hoại gia đình người khác hay sao? Cô có biết những năm vừa qua cháu phải sống như thế nào không? Lúc đó cháu mới năm tuổi, đọc xong bức thư đó, cháu cũng không dám nói với mẹ, cháu vừa phải giúp Phó Khải Hoa giữ kín bí mật này, vừa phải lấy danh nghĩa của ông ta tặng hoa cho mẹ cháu để bà vui lòng. Đứa trẻ năm tuổi nhà người khác đang làm những gì? Còn cháu, ngày nào cũng phải sống trong tâm trạng lo lắng, sợ sệt, không biết ngày nào khi mở mắt tỉnh dậy bố mẹ sẽ ly hôn và cháu không còn gia đình. Ngày nào cháu cũng nghĩ cách để cứu vãn cuộc hôn nhân của bố mẹ, lại phải đi cùng với các người để giả làm con ngốc. Lúc đó cháu mới năm tuổi, năm tuổi thôi!”
“Mật Mật, cô rất xin lỗi!” Bà ta muốn nắm tay xin lỗi tôi.
“Cô đừng động vào cháu.” Tôi đẩy mạnh tay người đàn bà đó ra.
Có lẽ do tôi đẩy hơi mạnh nên Tần Vãn Chiếu nghiêng hẳn một bên như kiểu bị hút tất cả hơi sức và duy trì tư thế bất động. Bà ta mặt mày sầu não, miễn cưỡng lắm mới nở được một nụ cười rất khẽ. “Cô xin lỗi, cô không ngờ lại khiến cháu phải chịu nhiều tổn thương đến vậy. Thực ra, cô và Khải Hoa quen nhau từ hồi còn bé và nguyện thề chúng sống đến khi đầu bạc răng long. Nhưng sau này cô lại lấy người khác. Mười năm ấy, bố cháu vì cô mà đã rất đau khổ, còn bị ngồi tù, cô rất cảm ơn mẹ cháu đã cứu giúp ông ấy…”
“Nói như cô thì mẹ cháu mới là người thứ ba? Cô thật giỏi bịa chuyện y như Quỳnh Dao vậy. Cô nói như thế không ngoài mục đích chứng tỏ cô rất yêu bố cháu nên cô không thể nào hại chết ông ấy được đúng không?” Tôi cố gắng kiềm chế, không để cốc nước trong tay mình hất vào mặt bà ta.
“Hôm chết, tâm trạng ông ấy vẫn rất tốt, còn nói sẽ cùng đi du lịch với cô nữa. Cô…thực sự không ngờ.” Nước mắt của Tần Vãn Chiếu cứ không ngừng rơi xuống bàn.
Tôi “hứ” một tiếng đầy vẻ khinh miệt. “Ai biết được có phải lúc đó cô đến nhà cháu để cố ý kích thích ông ấy hay không?”
Cái hồ nhân tạo nằm giữa nhà hàng với những hòn đá trắng muốt, tròn vo cứ chập chờn ẩn hiện, dòng nước từ từ chảy ra từ những vách đá, tung lên những bọt nước trắng muốt và làn hơi mỏng. Trong không khí ẩm ướt có mang theo tiếng thở nhanh và gấp gáp của Tần Vãn Chiếu.
Bà ta bỗng ngẩn đầu nhìn tôi cách một đường sáng mờ, rất lâu, đôi mày cũng chầm chậm giãn ra, ánh đèn màu ấm áp càng làm nổi bật khóe mắt ngấn lệ. Bà ta đột nhiên đứng dậy, nắm chặt lấy cánh tay tôi và không ngừng run rẩy rồi nói những câu vu vơ: “Khải Hoa, em yêu anh, anh đừng đi, anh đừng đi có được không?”
Tần Vãn Chiếu chắc chắn đã nhầm tôi với Phó Khải Hoa, dù gì thì khuôn mặt tôi cũng có chút giống ông ấy. Những giọt nước mắt của bà ta cứ thế rơi lên tấm khăn trải bàn trắng muốt, miệng không ngừng nhắc đi nhắc lại một câu: “Em yêu anh.” Rồi bà ta bỗng buông tay, ngã nhào xuống đất, toàn thân co giật, hai tay ôm ngực, cố hít thở.
Giờ tôi mới nhớ, bà ta bị bệnh tim.
Xe cấp cứu lao nhanh trong bóng tối, nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch, dáng người co quắp của Tần Vãn Chiêu mà tôi sợ hãi, vội cầm lấy điện thoại của bà ta, ngón tay không ngừng lướt trên màn hình để xem danh bạ, hết tên người này đến tên người khác, cuối cùng tôi dừng lại ở hai chữ con trai, tôi không kịp nghĩ nhiều, nhấn ngay phím gọi. Sau tiếng “bíp, bíp”, đầu bên kia là một giọng nói thủng thẳng và quen thuộc vô cùng, đầu tôi như nổ “đùng” một tiếng, tưởng như có đồ vật gì đó bỗng chốc sụp đổ…






Ôm chặt anh để rồi hụt hẫng
Những thứ càng đẹp đẽ, em càng khó chạm vào,
Lịch sử đang lặp lại,
Nếu em vẫn tiếp tục yêu thương anh, liệu có tác dụng gì?
Lẽ nào ôm chặt anh lần này để rồi mất anh mãi mãi.
“Không bỏ!” Hai chữ này được anh ta phát ra vừa lạnh vừa cứng.
Cả cổ tay và hai má tôi đều nóng ran đến đau đớn, anh ta vẫn nắm chặt lấy cổ tay tôi. Những ngón tay như muốn đâm xuyên vào tận xương tủy. Tôi vùng vẫy nhưng không thể thoát nổi. Tôi bấu mạnh lên mu bàn tay của Mục Thần Chi đến khi rớm máu nhưng anh ta vẫn không nới lỏng tay, anh ta cố nén giận, nói: “Em giở trò gì cũng được, đám cưới vẫn phải diễn ra”.
“Hả? Đám cưới? Anh thật lòng sao? Chẳng phải anh định đi Polynesia sao? Anh đi đến đó làm gì? Để giấu giếm chuyện Tần Vãn Chiếu chính là mẹ anh sao?”
Mục Thần Chi bỗng cười lớn. “Vậy em có thành ý nên chạy đến đây? Nếu không phải em thăm dò anh, em có thể cho anh gặp bố mẹ em không?”
Anh ta sớm đã biết tô