Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Vận Đào Hoa Của Tiểu Mật

Tác giả: Bát Bảo Trang

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342097

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2097 lượt.

bằng ấy tuổi rồi nhưng dù sao cũng là người đầu tiên có chung sở thích với tôi.
Tôi chỉ vào điện thoại của Mục Thần Chi nhưng anh ta kéo tay tôi xuống, vừa dùng môi khóa miệng tôi lại vừa vội vã nói: “Đừng làm gián đoạn”.
Ai làm gián đoạn chứ!
“Anh mà không nghe điện thoại thì người đẹp của anh sẽ ra đi thật đấy.”
Anh ta bỗng nổi giận, trừng mắt với tôi, động tác đi vào trong tôi rõ mạnh, sau đó nằm sõng soài trên người tôi thò tay ra với điện thoại. Vừa thấy số máy gọi đến, anh ta liền đứng dậy đi chỗ khác.
Thấy Mục Thần Chi chau mày rồi ậm ừ đáp lại đầu dây bên kia “Sẽ đến”, tôi không khỏi động lòng, nhớ lại bộ dạng nhân vật Nghiêm Thủ Nhất trong phim Điện thoại di động vừa cõng vợ vừa nghe điện thoại của người tình.
“Điện thoại của Thiên Diệu.” Anh ta cúp máy, vừa thay đồ vừa giải thích.
“Ừm.” Giải thích với tôi để làm gì chứ? Chẳng qua tôi chỉ là cô vợ hờ bị ràng buộc với anh bởi tờ đăng ký kết hôn giả.
“Tối nay anh không về, em mệt thì ngủ trước đi, anh bảo Huệ Tử hầm canh gà cho em.”
Huệ Tử là người giúp việc trong căn nhà mới này, một phụ nữ trung niên người Nhật Bản nói tiếng Trung Quốc không được lưu loát lắm, nhưng lại là một cao thủ trong việc nấu các món ăn xứ Đông Bắc. Sao tôi lại có thể quên mất trong người Mục Thần Chi có cả dòng máu Nhật Bản vì thế nên không thích ẩm thực Trung Hoa chứ? Tôi dám chắc rằng, trước đây anh ta đều đóng kịch với tôi mỗi lần đi ăn uống. Còn có một người Nhật Bản nữa tên là Mỹ Tầm nhưng không phải làm nhiệm vụ chăm lo việc ăn uống cho tôi, mà công việc chính của cô ấy là chăm sóc con mèo Mật Đào của Mục Thần Chi.
Mật Đào cũng kỳ quái y như chủ nhân của nó, cứ khi bị các ngón chân nung núc thịt của nó đặt lên người là tôi lại có cảm giác nhởn nhơ hạnh phúc. Ai ngờ, khi nó đang ngủ say mê mệt thì bỗng tỉnh dậy kêu “meo meo” rồi cào móng vuốt vào người tôi. Tôi nhìn vào cánh tay rớm máu mà khóc không ra nước mắt. Nếu không phải vì Mục Thần Chi đã nuôi nó mười năm và cưng chiều nó hơn bảo bối thì tôi sớm đã kẹp đuôi nó vào cửa sổ mà hong ra ngoài nắng làm món thịt mèo khô dự trữ rồi.
Cũng chẳng sao, dù sao thì giống mèo này chỉ có mười mấy năm tuổi thọ, cái ngày nó gần đất xa trời cũng chẳng còn bao lâu nữa, trong khi tôi còn trẻ, Mục Thần Chi lại già hơn tôi, anh ta không thể sống lâu hơn tôi được.
Tôi đắp thuốc lên cánh tay, cầm muỗng canh mà vẫn thấy đau. Tôi khuấy muỗng loạn lên trong bát canh gà khiến Huệ Tử trông thấy hỏi han một cách ân cần: “Phu nhân, canh này không hợp khẩu vị sao?”.
Tôi cười, nuốt ngụm canh rồi trả lời: “Không”. Mùi vị rất ngon, chỉ là tôi đang thắc mắc, rốt cuộc Mục Thần Chi có ý gì thôi.
Mục Thần Chi ngày ngày đi sớm về muộn, gây nên những scandal về tình cảm với người khác. Nếu chán tôi thì anh ta cứ việc chia tay, đằng này lại đột nhiên chuyển nhà rồi thuê toàn các bà cô người Nhật quản thúc tôi, còn cả con mèo yêu nghiệt suốt ngày cào cấu tôi nữa chứ!
Gió xuân dù có tươi đẹp thế nào cũng không bằng nụ cười của em… Chuông điện thoại vang lên, khi giọng nói của Tiêu Hàn Ý truyền đến, tôi có cảm giác vui mừng như có vị cứu tinh từ trên trời rơi xuống, tôi thay đồ rồi vui vẻ đi ra ngoài.
Chắc tại đói quá nên đĩa thịt lừa nóng hổi vừa được bưng lên, tôi đã vội nhón một miếng nhai ngấu nghiến. Tiêu Hàn Ý thấy vậy phì cười. “Năm trăm năm rồi em không được ăn hả?”
“Không phải sao, mai danh ẩn tích trong hang động năm trăm năm thì ai mà chả phát điên. Em mất năm trăm năm tu luyện thì mới thành yêu, hôm nay xuống núi, phải thưởng thức hết những hương vị nơi trần gian mới được.” Thực ra, thịt lừa khi cắt thành từng miếng thì vẫn còn hơi lạnh và cứng, nhưng ở đây, món ăn này được nướng vừa tới, rất mềm, lại còn thoảng vị bơ.
“Lâu lắm rồi không gặp, em vẫn là một tiểu yêu. Kiếp này xem ra không có tiền đồ gì rồi.”
“Có lão yêu đàn áp mấy nghìn năm thì liệu em có ngày ngóc đầu lên được không?”
Tiêu Hàn Ý nhìn chằm chằm vào vết thương ở mu bàn tay tôi, đôi mắt nheo lại, không nói gì mà lấy ra một bao thuốc, vừa châm thuốc vừa hỏi: “Em và anh ta vẫn tốt chứ?”.
Thịt lừa mắc vào kẽ răng tạo cảm giác hơi buốt, tôi lấy tay phải che vết thương trên mu bàn tay trái, cười nói: “Rất tốt. Đây là vết mèo cào”. Chứ không phải do anh ta đánh.
“Thật không?”, giọng nói của Tiêu Hàn Ý lộ rõ vẻ chân thành.
Hai chữ ấy khiến lòng tôi chua xót, tôi cúi đầu, vẫn giữ nguyên nụ cười. “Em lừa anh thì có thể kiếm được hai lượng bạc chắc! Anh Tiêu yên tâm, Mục Thần Chi ngày nào cũng đi sớm về sớm, là một người đàn ông tốt, cưng chiều em như bảo bối ấy.”
Tiêu Hàn Ý gật gật đầu, rút từ trong túi ra một chiếc hộp hình vuông rất đẹp, đẩy về phía tôi.
“Gì thế? Tặng quà cho em?” Tôi mở hộp ra, là chiếc dây chuyền bạc có mặt một chú thỏ. Tôi mân mê cái miệng đang mỉm cười của chú thỏ, bỗng thấy cay cay nơi khóe mắt rồi hoang mang quay mặt đi.
“Em còn nhớ cửa hàng mua sắm dưới lòng đất ở thành phố W chứ? Hồi học cấp ba, cứ tan học là chúng ta lại đến đó đi dạo. Lần nào em cũng mua giấy viết thư về viết cho Tần