Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341433
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1433 lượt.
không đến quấy rầy anh nữa…. . .”
Nói xong yên lặng đứng lên xoay người, chậm rãi nhấc chân hướng đi ra cửa, trong lòng lại đang âm thầm đếm : một, hai, ba… .
Sở trường của phụ nữ là gì! Là mua sắm, kỹ năng cần thiết khi mua sắm là gì? Là trả giá!
Nhiều năm luyện thần công trả giá có một chiêu rất hiệu quả đó ra một giá độc sau đó xoay người rời đi, thông thường đều có thể khiến cho chủ hàng kéo lại, sau đó đồng ý giá hàng.. . . . . .
Lục Hân tay nắm chặt thành nắm đấm, lại buông ra, lại nắm
Buông tay? Làm sao có thể? Trong từ điển của Lục Hân hắn đây chưa từng có từ buông tay!! Không chiếm được, vậy hắn liền đoạt lấy! Huống chi Phương Tình là của hắn, vĩnh viễn không thể dứt bỏ được, là hắn tình nguyện chắp tay tống xuất hết toàn bộ cũng không chịu buông mối tình quyến luyến này. Hắn không gặp thì thôi, gặp cô chính là thế giới mới của hắn, cả thế giới!
Lục Hân bất chấp vấn đề mặt mũi sĩ diện, đại não từ trước đến nay luôn vận hành nhanh chóng còn chưa kịp suy xét tình hình đã phát ra mệnh lệnh
Lục Hân ra tay nhanh như điện xẹt giữ cổ tay cô, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như vậy lại không thể tránh được có chút cáu giận: “Em thế này, sao không có chút nhẫn nại nào vậy??”
Phương Tình đưa lưng về phía hắn, khóe miệng cong lên tươi cười thắng lợi. Có mỹ nhân ắt có tâm kế, mặc hắn là Lục Hân ‘bụng dạ đen tối’, Phương Tình cô cũng không phải là phụ nữ ngốc!
“Xin lỗi như vậy cũng không có thành ý!” Lục Hân nghiến răng nghiến lợi.
Phương Tình lạnh lạnh nói: ” Anh cảm thấy em không tốt, em đi là được!”
Nói xong hơi hơi quẫy cổ tay làm bộ muốn đi.
Lục Hân trong lòng hoảng hốt, tay bất giác dùng chút lực, nghĩ muốn kéo cô lại, lại không ngờ rằng Phương Tình vừa mới nâng lên một chân bước đi, thân mình giữ trọng tâm không ổn, bị hắn kéo lại, ngã thẳng ra sau.
Phương Tình kinh sợ hô một tiếng, luống cuống tay chân dùng tay kia đi đỡ, trong lúc rối loạn sợ ngã xuống, tay ấn mạnh vào chổ giữa hai chân Lục Hân…
Chống đỡ dừng lại, cũng may không ngã!
Phương Tình hết hồn chưa kịp bình tĩnh mới thở ra một hơi, bỗng nhiên cảm thấy được chổ tiếp xúc dưới tay mình xúc cảm rất kỳ lạ, thật mềm mại thật lớn, vì thế vô tình dùng tay vuốt ve cho thẳng chút.
Thái dương Lục Hân gân xanh thình thịch nảy lên, cắn răng nhịn xuống kêu rên, lúc này cảm giác bàn tay nhỏ nhẹ nhàng khẽ duy chuyển, lập tức không thể nhịn được nữa, từ trong cổ họng phát ra một tiếng rất ** ‘um’..
Phương Tình quay mặt qua vừa thấy, lập tức giống như bị bỏng bỏ tay ra, xấu hổ đưa tay về sau lưng, mặt đỏ tựa muốn bắn ra máu.
Phương Tình cắn môi, lúng ta lúng túng nói: “Ôi, rất xin lỗi. . . . . . anh vẫn, khoẻ chứ.. . . . .”
Lục Hân chuyển mặt tiếp tục hít thật sâu hít thật sâu, cố gắng áp chế tâm tình nhấp nhô trong lòng, từ từ bình phục lại, cũng may không có phản ứng ‘ngóc dậy’ làm xấu mặt.. .
Lục Hân hung tợn trừng mắt liếc nhìn cô một cái: “Thực xin lỗi, xin lỗi. . . . . . em chỉ biết xin lỗi thôi sao?”
Phương Tình vẻ mặt đau khổ hỏi lại: “Vậy anh muốn như thế nào?”
Lục Hân lập tức biết đã nghe lời tiếp tục lấn tới: “Như thế nào đều có thể?”
Phương Tình không chút do dự gật đầu.
Lục Hân ngấm ngầm đắc ý, lộ ra một tươi cười đầy gian kế: “Dọn về ở cùng tôi, làm người giúp việc một tháng!”
Phương Tình vừa nghe tới câu trước đã đỏ bừng mặt, sau lại nghe thêm câu sau, trên mặt ngượng ngùng càng thêm đỏ ửng, nhưng là do lửa giận đốt tới.
“Không được!”
“Không được?” Lục Hân giọng điệu dửng dưng, “Là em nói cái gì đều có thể. . . . . .”
“Em tuyệt đối không giảm giá thành lao động giá rẻ!” Phương Tình đoan chính nghĩa khí nói lời cự tuyệt.
Lục Hân vừa nghe, trên mặt lập tức xuất hiện thần sắc cô độc, ánh mắt oai oán, giọng điệu thản nhiên nói: “Song Hỉ đều có thể vì Lưu Hiệp giặt quần áo nấu cơm. . . . . . Chẳng lẽ vì người mình thích làm chút chuyện theo ý của tôi cũng thấp hèn vậy sao? Hãy là… căn bản em đối với tôi là không.. . .” Lục Hân nói dừng lại vừa đúng, lông mày dài đẹp nhẹ nhàng nhướng.
Phương Tình mềm lòng, nhớ tới Lưu Hiệp nói hắn làm việc liên tục không muốn sống, hơn nữa vẻ mặt của hắn lúc này… không khỏi phải thuận theo gật đầu: “Em dọn qua là được . . . . .”
Lông mày Lục Hân dựng thẳng, tức khắc cười rất thoải mái.
Phương Tình biết bản thân mình bị lừa, trong lòng không cam lòng nhảy đến trước mặt hắn vươn tay đánh hắn, được Lục Hân nhanh mắt vươn tay ôm cô, sau đó vùng, kéo vào trong lòng, ôm chặt.
Mặt Phương Tình như bị đốt, có chút ngượng ngùng, thúc hắn, giọng điệu mang ý thẹn thùng: “Anh làm gì nha, buông ra. . . . . .”
Đợi lâu như vậy hắn mới có thể mãn nguyện ôm cô trong ngực, Lục Hân cảm giác cô càng chống đẩy thì càng ôm chặt hơn, có chút xúc động nói: “Không buông! Bắt được rồi cả đời không buông!!”
Cả đời ư, đây là từ tốt đẹp cỡ nào! Phương Tình bị này ba chữ này làm cảm động, bất giác thân mình cũng mềm đi không giãy dụa.
Cúi đầu tiếng cười từ trong lồng ngực truyền đến, Lục Hân hơi hơi nghiêng đầu, môi hơi mỏng dán sát tai