Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1329 lượt.
rồi, nên mua hết. Đừng để mình bị lạnh, nhớ về sau phải mặc cái áo này, nó rất ấm.”
Anh đã nói là quà nhỏ, Duy An đành nhận, cô lén sờ chất của chiếc áo len, giống với cái anh đang mặc, màu xám sẫm, giống như kiểu áo đôi của tình nhân, khiến lòng cô ấm áp vô cùng.
Mấy hôm sau, các môn chuyên ngành của Học viện Mỹ thuật kết thúc, chỉ đợi kết quả thi cuối kỳ được công bố, nên sinh viên rảnh rỗi vô cùng.
Duy An nhận vẽ tranh cho phòng tranh, đối tác yêu câu vài bức họa trang trí, coi như cô có cơ hội để làm thêm kiếm tiền, vì vậy cô nói với Tống Thư Minh, anh rất tán đồng, xưa nay anh chưa bao giờ ngăn cản việc cô muốn làm, chỉ dặn cô phải chú ý nghỉ ngơi, sau đó Duy An đóng cửa làm việc, cô ở trong phòng liền ba ngày.
Đến thứ Hai, cuối cùng cô cũng hoàn thành nhiệm vụ, khi đang thu dọn đồ đạc, ngẩng đầu nhìn thấy máy tính trước mặt nhấp nháy, người bạn cùng phòng duy nhất của cô đầu óc bù xù mặt mũi nhếch nhác đang ngồi trên ghế cười ngây ngốc.
Duy An không hiểu tại sao mấy hôm nay Cố Mộng Mộng lại thay tâm đổi tính, không tích cực vác giá vẽ ra ngoài vẽ nữa? Mà cô bạn sinh viên chăm ngoan không hiểu đam mê lên mạng từ bao giờ.
"Này, cậu xem gì thế?"
Cố Mộng Mộng nghiêm túc giải thích: "Trịnh Chí Ma muốn mình tìm hiểu về những trào lưu hiện tại, anh ấy nói như thế rất có ích cho việc sáng tác, mình bèn lên BBS của trường, nhiều chuyện thú vị lắm, giờ mới phát hiện ra nói lại thú vị như thế! Ví dụ như hoa khôi của khoa Trung văn hôm qua đã ngáy trên lớp…"
Duy An linh cảm đối phương chỉ cần mở lời là sẽ không dừng lại được, quả nhiên, Cố Mộng Mộng tuôn một tràng kể ra bao nhiêu là cái hay, cái tốt của việc lên mạng, vậy là cô vội gật đầu tán thành: "Được rồi được rồi, mình biết rồi, có thời gian mình sẽ lên xem."
Một lúc sau Trịnh Chí Ma gọi điện tới, Cố Mộng Mộng nói chuyện với anh ta rất lâu sau mới nhớ đến việc chính, đột nhiên quay đầu lại hỏi: "Thứ Sáu cậu rảnh không?"
Duy An ngẫm nghĩ rồi gật đầu.
"Đội bóng rổ có một trận đấu, là trận cuối cùng của học kỳ này, đấu với đội của trường Đại học A. Họ cần hai người làm tuyên truyền, đại loại như vẽ poster, mình là một, còn thiếu người nữa, Trịnh Chí Ma bảo mình nhờ cậu."
"Được." Duy An không nghĩ nhiều nhận lời luôn, nhưng tới khi Cố Mộng Mộng hào hứng, vui vẻ cúp máy rồi cô mới chợt nghĩ ra, đột nhiên lắc đầu hối hận: "Không được, mình quên Kiều Ngự cũng có mặt trong đội bóng rổ, mình… mình không làm nữa, mình cậu làm đi."
Kết quả ba người bọn họ nhường tới nhường lui trong điện thoại, cuối cùng Trịnh Chí Ma không buồn đôi co nữa, anh ta cũng coi như thân thiết với Duy An, vì ngại mối quan hệ này mà biết cô sẽ không tiện thoái thác, đội trưởng đại nhân kết luận muốn Duy An đi cùng Cố Mộng Mộng, ai nói thế nào cũng không thay đổi.
Chuyện của đội bóng rổ cô còn chưa tìm ra được cái cớ để khéo léo từ chối, thì tới thứ tư Học viện Mỹ thuật bắt đầu công bố điểm thi cuối kỳ, sáng hôm đó Tống Thư Minh lái xe đưa Duy An đến phòng tranh để giao tranh, sau đó đón cô về xem điểm.
Vì tắc đường nên khi họ tới trường đã khá muộn, lúc cửa xe mở, Duy An cảm thấy không khí trong trường có chút kỳ quái.
Bình thường đây không phải là lần đầu tiên họ đi xe vào trường, nhưng hôm nay trước cửa Học viện Mỹ thuật tập trung rất nhiều nữ sinh, vừa thấy xe của Tống Thư Minh, vẻ mặt kẻ nào kẻ nấy như bừng lên chợt hiểu.
Duy An băn khoăn xuống xe, vừa khéo nhìn thấy một nhóm người đang đứng trước cửa ngó nghiêng, những người đó vừa thấy cô đi tới, vội vàng quay đầu đi như không thấy.
Theo thông lệ hàng năm của Đại học G, những tác phẩm xuất sắc của sinh viên sẽ được treo trong phòng triển lãm của học viện, tòa nhà của Học viện Mỹ thuật được xây theo hình chữ Hồi(*), nên những không gian trống trong đó đều dùng làm triển lãm.
(*) Cách viết chữ Hồi trong tiếng Trung: 可
Hôm nay người tới xem triển lãm khá nhiều, còn có cả những sinh viên của học viện khác tới xem rất náo nhiệt. Duy An tìm khắp một vòng mà không thấy Cố Mộng Mộng, có lẽ cô ấy đi xem từ sớm và đã về rồi, vậy là cô đành tìm từng bức từng bức một.
Xét về tổng thể, ở đâu cũng sẽ treo bức tranh của người đạt giải nhất ở vị trí chính giữa cho mọi người thưởng thức. Duy An quá hiểu khả năng của mình, cô có tình yêu nồng nhiệt với mỹ thuật, nhưng mộng tưởng luôn không vượt qua được hiện thực, thành tích của cô luôn ở hạng bình thường, trước mắt đành cúi đầu tìm từ hàng cuối cùng tìm lên.
Năm bức tranh ở top đầu được mọi người xem đông nhất, họ bàn tán bình phẩm, Duy An bị những người đó chắn mất tầm nhìn, không thấy bức tranh ở vị trí thứ nhất là của ai, có điều nhìn vẻ mặt đắm đuối của "khán giả" cô đủ hiểu, người được điểm cao nhất chắc chắn là Trình An Ni rồi.
Đối với việc xem tranh, sinh viên của Học viện Mỹ thuật có thể phân biệt được trình độ cao thấp, còn những sinh viên ở các học viện khác thì chỉ tới vì tò mò, xem ai vẽ ai mà thôi.
Ngoài Kiều thiếu hiển hách nổi tiếng khắp Đại học G ra, còn chân dung của ai có thể thu hút nhiều nữ sinh như thế chứ?
K