Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341512

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.

ng bần bật, cuối cùng Trình An Ni cũng đã gửi lại một tin nhắn, rất ngắn gọi, nói nửa tiếng sau gặp ở quán café Vui vẻ ở cổng trường phía đông.
Duy An cầm di động đi thẳng về cổng trưởng phía Đông, ở đấy có một quán café nhỏ rất sáng tạo, nằm giữa một dãy những cửa hàng bán dụng cụ, nguyên liệu vẽ, thường thì xung quanh các trường đại học đều có những nơi như thế này, có thể cho sinh viên vào mạng miễn phí, không gian khá riêng tư, khá thu hút khách.
Cô mói chỉ nghe qua về nơi này, chưa đến bao giờ, phải tìm một vòng mới thấy, cô gọi một cốc café có cái tên cực kỳ kì lạ, nhìn những nét chữ trên Menu mà ngẩn cả người. Chẳng qua chỉ là một cốc Latte nóng bình thường, vậy mà được đặt tên là “Hơi ấm của người yêu”.
Cái tên này làm người ta thấy buồn khi đông đến, gọi loại cafe này chỉ có hai kiểu người, cô đơn càng thêm cô đơn, hạnh phúc vẫn luôn hạnh phúc.
Cửa sổ chớp lật không kéo thẳng hết, ánh sáng lọt qua từng ô cửa chớp, nhưng chẳng chút ấm áp.
Duy An ngồi đợi tới ba giờ chiều, hai tiếng qua đi, Trình An Ni vẫn không xuất hiện, cô bắt đầu thấy chán nản, đầy bụng tức cùng sự nóng ruột muốn được giải thích đã hoàn toàn tan biến. Cô lúc này nhận ra mình thật ngốc, lần nào cũng bị người ta gạt, không phải Kiều Ngự gạt thì là bạn gái của anh ấy gạt, cô nhìn cốc cafe đã hết bắt đầu nghi ngờ liệu có phải kiếp trước mình đã mắc nợ gì họ không.
Đang nghĩ, có người bước từ ngoài cửa vào, cô ngẩn ngơ nên cũng chẳng để ý nhiều, lúc ngẩng lên, thấy người đó đã ngồi ở sofa đối diện với mình rồi.
Duy An càng thêm kinh ngạc: “Anh…”
“Anh biết ngay là em sẽ gọi loại Latte này mà, thích cái tên đó phải không? Hơi ấm của người yêu, thật buồn nôn…” Kiều Ngự vẻ mặt như đang cố gắng chịu đựng, ngẫm nghĩ thế nào vẫn gọi một cốc giống cô.
“Sao anh lại đến đây? Duy An buột miệng hỏi, thấy người ngồi đối diện châm thuốc rít một hơi, dáng vẻ hút thuốc của anh nhìn không giống người xấu, ngược lại trông khá trầm tư.
Kiều Ngự mặt không biểu cảm, trả lời thẳng: “Khi em gửi tin nhắn cho Trình An Ni anh đang ở bên cạnh cô ấy, anh đã nhìn thấy.”
Duy An không còn gì để nói nữa.
“Giận rồi à? Cho rằng bọn anh đang đùa giỡn em phải không?”
Cô không phản ứng, đảo mắt nhìn về phía cửa sổ.
“Này!”
Kiều Ngự gọi hai tiếng không thấy Duy An có phản ứng gì, một lúc sau cô đột nhiên nhìn anh nói: “Em có bạn trai rồi, em không còn bất cứ quan hệ gì với bọn anh nữa, có thể đừng làm phiền cuộc sống của em nữa được không?”
Trò chơi vô vị này hay ho lắm sao? Để cô phải chờ đợi hết lần này tới lần khác. Người nên tức giận là cô, nhưng cô đã chẳng còn gì để nói nữa, đứng dậy định đi.
Kiều Ngự bỗng cuống lên, kéo giật cô lại: “Chỉ có em mới đợi một cách ngốc nghếch như thế! Em không thể động não mà nghĩ à, cô ta tới đây làm gì? Thừa nhận topic đó là do cô ta lập? Nhận lỗi với em? Đừng nằm mơ nữa! Quỷ cũng biết chắc chắn cô ta sẽ không bao giờ đến! Vì vậy anh mới tới để bảo em đừng đợi nữa, nếu đùa bỡn em thì tại sao anh còn chạy đến đây? Em tưởng ai cũng rảnh rỗi không có việc gì làm giống mình chắc!”
Duy An hất tay anh ta ra: “Vậy được rồi, cảm ơn anh đã đến để nhắc nhở em, em không đợi nữa.”
Quả nhiên giờ ai ai cũng biết, ngay Kiều Ngự cũng đã đọc topic trên BBS rồi, thậm chí những lời của anh đã chứng thực nghi ngờ của Duy An, chủ top đúng là Trình An Ni.
Không gian chật hẹp trong quán café nồng nặc mùi khói thuốc.
Cô nhất quyết muốn đi, Kiều Ngự lại kiên trì nắm chặt cánh tay cô không chịu buông, cuối cùng anh cũng chẳng đủ kiên nhẫn nữa, đứng dậy kéo cô ngồi xuống.
Không gian trong quán café Vui vẻ khá nhỏ, bàn bên cạnh là hai nam sinh đang nghịch máy tính nhìn thấy họ kéo kéo giằng giằng thì ngẩng lên nhìn đầy tò mò. Duy An không muốn gây chú ý, đành ngồi xuống lại, bình tĩnh nói: “Anh còn có chuyện gì nữa à?”
Kiều Ngự nhướng nhướng mày, giọng vẫn rất sốt sắng: “Topic đó bị xóa rồi.”
“Hả?” Duy An chưa hiểu gì.
“Đích thân anh đã đi tìm admin của diễn đàn, anh ấy là sư huynh học trên bọn anh một khóa, anh quen, nhưng hôm nay không ở trường, anh đành tới nhà anh ấy để tận mắt thấy anh ấy xóa.” Anh nói ngắn gọn, rồi dụi dụi điếu thuốc đã hút xong vào gạt tàn, ngón tay lại bắt đầu nghịch nghịch chiếc bật lửa hàng hiệu.
Cùng lúc này, Duy An nhận được tin nhắn “báo hỉ” của Cố Mộng Mộng: Topic đó biến mất rồi! Cậu xem cậu xem, công đạo ở lòng người, đừng giận nữa, không sao rồi, những lời đồn đại rồi cũng qua thôi.
Thôi được, cô bỗng nhiên hiểu ra ý đồ của Kiều Ngự khi xuất hiện ở đây, anh muốn khiến cô phải cảm kích, phải biết ơn anh. Với tính khí thiếu gia của Kiều Ngự chắc chắn là anh làm được, nếu không dựa vào cái gì mà anh đột nhiên quan tâm tới cô như thế? Cô bị người ta chửi rủa thảm thê, bình thường những lúc như thế là cơ hội tốt để anh lạnh lùng chế giễu cô mà.
Duy An giơ cánh tay kéo cửa chớp lên, nhìn về phía đường cái xa xa bên ngoài, người qua kẻ lại, ánh mặt trời nhức mắt, cô đành cứng giọng: “Em nên cảm ơn anh, thật sự vô cùng cảm ơn anh.”
Cô nghiến răng nghi