Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341364

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1364 lượt.

mỏng của buổi sáng sớm, khuôn mặt của người thiếu niên ấy vẫn tuyệt đẹp. Giống như hồi cấp ba, mỗi tối anh dạy cô học, anh bắt cô học thuộc từ mới, còn mình thì đi ngủ trước.
Những khuôn mặt nghiêng của anh do cô vẽ, những lá thư tình, cho dù nhìn đến đầu óc choáng váng cũng không chịu thu lại ánh mắt, cô nói với người thiếu niên trong hồi ức, cũng là nói với Tống Thư Minh, trên hết cô muốn nói với chính mình.
“Tạm biệt.”
Từ nay về sau, không bao giờ gặp lại nữa.
Duy An quay về phòng ký túc mới biết Cố Mộng Mộng không có ở đó, vậy là cô đành nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi, đi quá lâu, ánh mặt trời nhức nhối khiến cô rất khó chịu.
Mơ mơ hồ hồ muốn ngủ một lúc, toàn thân rã rời, chân đau nhức, nhưng lại không ngủ được, cứ như trong lòng đang lo lắng thấp thỏm điều gì đó.
Thứ Bảy, Cố Mộng Mộng lại là một sinh viên chăm chỉ, nếu không có việc gì, thì cô ấy có thể đi đâu chứ?
Duy An lật người ngồi dậy, cuối cùng tìm tới chỗ chiếc điện thoại bàn đã lâu không được dùng đến trong phòng, lần mò mãi mới cắm được dây vào, sau đó gọi cho Cố Mộng Mộng, nhưng hình như cô ấy không để ý tới di động, bởi chuông reo mãi mà không nhấc máy.
Cô nhớ ra thỉnh thoảng Cố Mộng Mộng cũng hay để di động ở chế độ rung, vậy là cô ôm hy vọng gọi cho Trịnh Chí Ma, không chừng họ ra ngoài cùng nhau.
“A lô? Xin chào, đây là di động của đội trưởng đội bóng rổ trường đại học G, xin hỏi bạn có việc gì?” Giọng Trịnh Chí Ma vang lên.
Duy An bật cười, lâu lắm mới được nghe giọng nói quen thuộc đó, khiến tâm trạng cô dễ chịu hơn nhiều.
Cô giải thích: “Em là Duy An.”
“Hả? Duy... An? Em thế nào rồi? Mộng Mộng nói em bị thương không về trường học, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Báo cảnh sát chưa? Chúng ta nên tin vào năng lực của các đồng chí cảnh sát, xảy ra chuyện tìm họ...”
“Ồ, em không sao, giờ đang ở ký túc rồi. Em chỉ muốn hỏi, Mộng Mộng có đang ở cùng anh không? Bảo cô ấy nghe máy một lát được không?”
Trịnh Chí Ma đột nhiên dừng lại, không bắng nhắng nữa, bối rối đáp: “Nhưng Mộng Mộng không cho anh nói là cô ấy đã ra ngoài rồi.”
“Tại sao?” Duy An căng thẳng.
Anh chàng kia vẫn chưa nhận ra rằng mình đang bắt đầu tiết lộ bí mật, hình như anh ta gãi gãi đầu, rồi ủ rũ nói: “Anh cũng đang chán đây, trời bắt đầu nóng lên, vốn đã hẹn hôm nay vào thành phố mua đồ cho anh, kết quả cô ấy thay đổi chủ ý, nói với anh là phải đi ra ngoài gặp một người, anh hỏi... Ái chà! Không được không được! Mộng Mộng dặn anh rồi, cô ấy không cho anh nói với bất kỳ ai là cô ấy ra gặp thầy Tống.”
Ống nghe trong tay Duy An rơi bộp xuống bàn.
“A lô? A lô? Duy An! Em sao thế?”
“Cô ấy đi đâu tìm thầy? Ở đâu?” Cô cuống lên, khiến người ở đầu dây bên kia sợ tới mức run rẩy đáp: “Cái đó... Mộng Mộng không cho anh biết, nhưng anh không cam tâm, lén đi theo sau cô ấy một đoạn, thấy cô ấy chạy về phía cổng đông của trường, sau đó có một người đàn ông mặc áo sơ mi màu kem cùng cô ấy vào quán cafe Vui vẻ... Anh phản đối chuyện này! Hừ, để chờ Mộng Mộng về xem cô ấy giải thích với anh thế nào!”
Duy An cúp máy luôn, quay người chạy ra khỏi ký túc.
Tống Thư Minh, rốt cuộc anh còn muốn làm gì nữa? Anh giữ cô lại không cho tiếp xúc với bên ngoài, nói sợ cô liên lạc với Kiều Ngự, nhưng giờ cô đã tới mức này rồi, thấy không giữ được cô, anh lại lén lút tìm gặp Cố Mộng Mộng!
Ánh nắng chói chang, phàm những nơi có ánh nắng thì cũng sẽ có bóng râm, rốt cuộc còn bao nhiêu chuyện cô chưa biết nữa






Duy An vừa chạy vừa thở đẩy mạnh cánh cửa quán cafe Vui vẻ.
Nhân viên phục vụ sợ hãi giật nảy người, trợn mắt há miệng nhìn cô, đang định mang menu ra, thì bị bộ dạng cô làm cho sững cả người.
Tóc cô dính bết vào mặt, chạy một đoạn đường dài, mặt không chút huyết sắc. Bóng cô in trên tấm cửa kính, ngay cả cô cũng không dám nhìn, chẳng trách người khác sợ phát khiếp.
Cô đi thẳng vào trong, nơi này không rộng lắm, quả nhiên, vòng qua tấm rèm trúc là nhìn thấy bàn trong góc, có hai người đang ngồi đó.
Vẻ mặt người đàn ông mặc áo sơ mi màu kem rất lo lắng, anh gõ nhẹ nhẹ trên mặt bàn, hạ giọng nói: “Giờ tâm trạng cô ấy rất kích động, không chịu tin ai, tôi cũng không thể ngăn cô ấy được, đành để cô ấy đi một mình. Tôi lo cô ấy sẽ ép em nói mọi chuyện, vì vậy mong em phối hợp với tôi.”
Cô căn bản không thèm để ý đến Tống Thư Minh, mà nhắm thẳng vào cô bạn thật thà của mình.
Cố Mộng Mộng càng luống cuống, ra sức lắc đầu, rồi đột nhiên cảm thấy không đúng, cô ấy nhìn miếng vải trên đầu Duy An hỏi: “Cậu làm sao thế? Duy An, giờ cậu rất đáng sợ, cứ như....cậu làm mình sợ quá, mình thật sự không thể nói, nếu không cậu sẽ điên đấy.”
Cố Mộng Mộng thấy buồn, giơ tay định xem vết thương của Duy An, nhưng Duy An hất ra, trước kia cô không như vậy, nhưng lúc này, cô gái đứng trong quán cafe Vui vẻ, sắc mặt xanh xao, ánh mắt như đang chống lại cả thế giới.
“Các người đều là một lũ lừa đảo!”
Tống Thư Minh đứng dậy kéo cô lại, nhét trả điện thoại cho Duy An rồi đị