Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341366

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1366 lượt.

nh giải thích: “Xin lỗi, anh đã nghĩ rồi, anh không nên giới hạn sự tự do của em, anh lái xe theo em suốt dọc đường về đây, lo em xảy ra chuyện, nhưng anh nghĩ, giờ mà ép đưa em quay về thì mọi chuyện sẽ tồi tệ hơn, vì vậy mới gọi bạn cùng phòng của em ra để bàn bạc.” Anh nói xong dừng lại, nhìn vẻ mặt của cô rồi thở dài, nói tiếp: “Annie, em có thể tạm thời bình tĩnh lại không, hãy tin bọn anh.”
Duy An giật lại di động của mình, cô đẩy anh ra định bỏ chạy, nhưng Tống Thư Minh không buông tay, trong lúc gấp gáp Duy An tức giận, vung tay giáng xuống mặt Tống Thư Minh.
“Á!” Cố Mộng Mộng rú lên, tất cả khách khứa trong quán không ngờ bên trong lại xảy ra cãi vã, xung quanh yên tĩnh lạ thường, chỉ có chiếc máy xay cafe là vẫn tỏa hương thơm ngào ngạt.
Trong không khí lãng mạn thế này, nhưng chẳng ai có tâm trạng đâu đi nếm món điểm tâm.
Cô thấy người đàn ông trước mặt mình không giữ được vẻ bình tĩnh nữa, cuối cùng anh cũng nhìn cô bằng ánh mắt không thể tin nổi, “Annie, em không hiểu anh như thế sao?”
Tới lúc này rồi mà anh vẫn không hề có ý định trách tội cô.
“Anh biết em bị kích động, không thể vẽ khiến em rất buồn, nhưng em không thể cho anh chút thời gian sao?” Anh cố gắng nén giọng nói với cô, nhưng đã buông tay cô ra.
Duy An giật lùi về phía sau một bước thẫn thờ nhìn tay mình, cô không biết vì sao mình lại đánh anh.
“Em...” Cô nắm chặt di động không biết nên nói gì.
Cố Mộng Mộng hoảng loạn chạy lại đứng giữa hai người, không ngừng nói với Duy An: “Mình tin thầy Tống, thầy ấy không giống người xấu. Thầy luôn lo lắng cho cậu, không cho mình nói là sợ cậu bị sốc, giác quan thứ sáu của mình rất chuẩn! Cậu không thể đối xử với thầy Tống như thế!”
Duy An nghe những lời bạn nói mà bật cười, cô từ từ giật lùi về phía sau nhìn họ đứng ngược sáng.
Cô hỏi Mộng Mộng: “Mộng Mộng, cậu nói xem thế nào là người tốt? Mình nghĩ, mình biết Kiều Ngự bao nhiêu năm rồi, anh ấy không phải người xấu. Chỉ là tích cách anh ấy hơi xấu mà thôi, nhưng anh ấy năm lần bảy lượt lừa gạt mình, cuối cùng vứt bỏ mình không thèm hỏi.” Duy An giơ tay lên chỉ vào Tống Thư Minh, “Còn thầy, thầy không chịu cho mình biết mọi chuyện, thấy mình buồn thế này cũng không chịu nói thật. Còn luôn coi mình là thế thân của người vợ đã mất...”
Cô cười mãi cười mãi lại cảm thấy rất muốn khóc, nhưng cố nén lại, “Mộng Mộng, ngay mình còn không biết ai là người tốt, ai là người xấu, sao cậu có thể quyết định thay mình?”
Duy An quay người bỏ đi, phía sau chẳng có ai đuổi theo cô.
Giọng Tống thư Minh vọng tới qua tấm rèm trúc, anh hỏi: “Em thật sự không muốn gặp lại anh nữa sao?”
“Đúng. Em không muốn gặp lại bất cứ ai nữa.” Cô nhanh chóng chạy ra ngoài, giờ cô không dám quay về trường nữa, thế giới này đều đạp cô xuống dưới chân, bản thân cô không thể kháng cự, đành bỏ trốn.
Xoay lưng bỏ đi, càng đi càng xa, Duy An chạy đến một khu chung cư không biết tên, ngồi trên chiếc ghế đá ven đường đến tận khi trời tối. Lần này cô đi quá vội vàng, di động lại hết pin, cô không có tiền, không mang theo đồ đạc, tìm khắp người chỉ có hai tệ.
Duy An đành đi đúng một vòng quanh khu chung cư, cuối cùng cũng tìm thấy một sạp báo.
“Ông chủ, cháu muốn gọi điện thoại đường dài.” Cô không thể che giấu nỗi bi ai của mình nữa, cuối cùng chọn cách gọi về nhà.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói quen thuộc, người thân duy nhất của cô: “Alô?”
Nước mắt Duy Au cuối cùng cũng vỡ òa, cô khóc nói vào ống nghe: “Cô ơi, cháu muốn về nhà, cháu sẽ nhận lỗi với chú, cho cháu ở một thời gian có được không?”
Sự yêu hận tràn ra như đê vỡ cần có nơi để quay về, ngoài “gia đình” không thuộc về cô kia, cô chẳng có nơi nào để đi.
Duy An vốn định kỳ thi tốt nghiệp mới quay về thành phố B, những ngày ở ký túc xá cô rất nhớ nhà, mỗi lần nhận được đồ của cô họ gửi lên, cô luôn nhớ về những ngày thơ ấu, không đẹp đẽ lắm, nhưng thật ngây thơ.
Trong những đêm giá lạnh đến mức không ngủ nổi, Duy An lén lên kế hoạch rằng mình sẽ về vào những kỳ nghỉ. Đáng tiếc, cô biết mình là một “tác phẩm” chẳng ai thích, không có thành tích ưu tú, không có tư cách gì để quay về điểm khởi đầu, cũng không có khả năng chứng minh để cô họ thấy rằng việc cô họ chăm sóc cho mình là xứng đáng.
Vừa mới hai mươi tuổi, Duy An đã tưởng tượng ra rất nhiều cảnh “vinh quy về làng”, mỗi cảnh tượng đều là một giấc mộng xa vời, chỉ có điều cô không ngờ rằng, khi cô thật sự quay về thành phố B, cảnh tượng trong mắt cô đều đã không còn rõ ràng nữa.
Trong ga tàu hỏa người qua kẻ lại ở thành phố Lan, Duy An cúi đầu lưng đeo ba lô đứng đợi ở sân ga.
Cô họ đến đón, bỗng nhìn thấy đôi mắt thất thần và vết thương trên đầu Duy An, cả hai cô cháu ngẩn người ra mất một lúc, cô họ với mái tóc điểm bạc nhanh chân đi tới ôm chầm lấy Duy An, rồi bật khóc nức nở. Duy An không muốn người thân phải lo lắng, chỉ nói mình bất cẩn ngã ở cầu thang nên bị thương mà thôi.
Sau đó Duy An lặng lẽ đi theo cô họ về thành phố B, ngồi trên tàu hỏa, từ thành phố Lan đang chìm trong không kh