Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
An, vẻ mặt đầy khinh miệt.
Duy An nhìn cô ta hỏi: “Tại sao cậu lại ở đây? Có phải cậu nhặt được đi động của tôi không?”
Tiếng giày cao gót của Trình An Ni vang lên trong bóng đêm nghe rất rõ ràng, cô ta lấy từ trong túi ra chiếc di động kiểu cũ của Duy An, vô cùng chán ghét giơ lên giữa không trung lắc lắc cho cô nhìn thấy, sau đó nói: “Đúng vậy, đây chính là cái thứ giẻ rách rẻ tiền này, nếu không phải vì nó còn có ích, tôi sẽ chẳng thèm động vào cho bẩn tay.”
Duy An đi tới muốn giật di động lại, nhưng Trình An Ni nhanh nhẹn lật tay nhét nó vào túi, tức giận đẩy cô một cái, rồi căm hận nói: “Tránh xa ra!”
“Cậu trả di động cho tôi!”
“Trả cho cô? Trả cô rồi tôi lấy gì để tìm người đàn ông kia thông báo tình hình? Tôi thích nhất là nhìn thấy cô bị ném ra đường, tôi muốn xem xem, Tống Thư Minh kia liệu có còn đối tốt với cô nữa không? Chẳng phải cô đến khách sạn với Kiều Ngự sao, Kiều thiếu của chúng ta để cô đi nhanh như thế à? Xem ra anh ta cũng chẳng hài lòng với cô lắm nhỉ.”
Nói xong, Trình An Ni bật cười nhìn Duy An bằng ánh mắt phức tạp, bộ dạng đó thật ngông cuồng, cô ta giơ tay bẹo bẹo má Duy An, nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới. “Cô thì có gì hay, tự cô nói xem cô có gì hay nào? Muốn dáng không có dáng, lại còn xấu như thế này! Dựa vào cái gì mà anh ấy lại thích cô? Dựa vào cái gì?”
Duy An bị Trình An Ni túm lấy không thể nhẫn nhịn được nữa, bị ép tới mức không còn ảo tưởng muốn giữ lại tình bạn giữa hai người, cô giơ tay đẩy cô ta một cái, đối phương đi giày cao gót lại bị đẩy bất ngờ, suýt thì ngã xuống đường.
Trình An Ni tức giận thật sự, cô ta túm lấy Duy An và gào lên: “Tôi vốn tưởng anh ấy chỉ muốn đùa cợt cô cho vui, nên chẳng thèm để ý, bởi đồ chơi của Kiều Ngự quá nhiều! Nhưng tôi không ngờ ngay cả khi uống say anh ấy vẫn còn nghĩ đến cô, anh ấy nói chính anh ấy cũng không hiểu tại sao, chỉ là không thể đứng nhìn cô đi cùng người đàn ông ấy, anh ấy ghen, anh ấy giận!”
Duy An hất tay Trình An Ni ra, “Cậu rõ ràng đang vô cớ gây sự! Anh ấy tức giận thì làm sao, anh ấy chẳng phải là người đàn ông của cậu ư, tại sao cậu không đi hỏi anh ấy! Đúng là anh ấy coi tôi như một món đồ chơi, lúc cần thì tới dỗ dành ngon ngọt, không cần thì có thể… có thể…”
Cô vô thức đưa tay lên che mắt mình.
Trình An Ni cười đầy bất lực, cô ta đột nhiên buông tay, rồi ngồi bệt xuống đường. “Đúng vậy, tôi đã hỏi anh ấy rất nhiều lần, anh ấy nói trước kia không nhận ra, nhưng từ sau khi người đàn ông ấy xuất hiện bên cạnh cậu, anh ấy không khống chế được tình cảm của mình, anh ấy luôn cho rằng cả đời này cô chỉ có thể đi theo sau anh ấy mà thôi, nhưng tại sao cô lại thích người khác…”
Quả thật Kiều Ngự có thể nói ra những lời như vậy, đây là tính xấu của anh, Duy An biết Trình An Ni không nói dối mình.
Đồ chơi.
Tình cảm anh dành cho cô không khác gì tình cảm dành cho một món đồ chơi, đáng đời Duy An, bởi cô là thứ đồ phụ thuộc, cô mãi mãi là món đồ chơi anh bỏ rơi nơi xó nhà, lúc nào Kiều thiếu anh có hứng sẽ mang ra chơi, nếu ngày nào đó anh tức giận, có lẽ cô sẽ bị anh vứt bỏ mãi mãi, thậm chí anh sẽ hủy hoại cô.
Ban đêm trời vẫn hơi lạnh, gió thổi tung tóc của hai cô gái.
Duy An đứng sau lưng Trình An Ni, người ngồi trước mặt cô không buồn xót xa chiếc váy liền bằng lụa thật, cứ thế ngồi bên vệ đường, nói mãi nói mãi rồi bật khóc.
Trình An Ni vừa nói vừa khóc: “Tôi hận cậu muốn chết! Rốt cuộc cậu có gì tốt mà khiến Kiều Ngự mãi không quên được, anh ấy thà bỏ nhà đi cũng quyết không ra nước ngoài cùng tôi. Suốt một tuần nay anh ấy chưa một lần tỉnh táo, ngày nào cũng say khướt, tôi không thể ngăn được anh ấy, anh ấy chỉ hận không thể giết được tôi.”
Duy An bước lên phía trước mấy bước, nói với bạn: “Anh ấy chưa bao giờ thích tôi, chính cậu cũng vừa nói rồi đấy, tôi chỉ là một món đồ chơi, cậu không cần phải để ý làm gì.”
Từ phía xa có xe ô tô đi tới.
Cả thế giới đang chìm trong mộng đẹp, còn hai người bọn họ lại tranh đấu không ngừng nghỉ chỉ vì thứ tình cảm bị đặt nhầm chỗ.
Duy An nhìn Trình An Ni khóc tới mức trôi hết phấn son, dưới ánh đèn đường, đôi mắt lem nhem mascara biến cô ấy từ công chúa thành phù thủy. Trình An Ni vốn không phải thế này, cô ấy từng sống rất vui vẻ lạc quan, là người bạn thân của Duy An và Cố Mộng Mộng.
Khi ấy vừa nhập học, ba người bọn họ trốn trong phòng ký túc nói chuyện cả đêm, giống tất cả những cô gái cùng tuổi khác, nói về người con trai mà mình yêu, nói về mơ ước của mình trong tương lai.
Ba cô nữ sinh ngày ấy như thần tiên trên trời. Họ dùng bút vẽ để ghi chép lại màu sắc tuyệt đẹp trên thế gian này, tương lai họ sẽ trở thành đấng tạo hóa của mĩ thuật.
Chuyện tại sao lại đi tới mức như ngày hôm nay?
Mùa đông năm ấy đã thay đổi cuộc sống của tất cả mọi người.
Giờ mùa xuân cũng sắp qua, hai người bọn họ sắp rời khỏi thành phố, nhưng tại sao họ vẫn không chịu buông tha cho Duy An, không thể để cô sống một cuộc sống bình thường?
Trình An Ni càng nghĩ càng tức giận, cô ta cắn môi ngẩng đầu lên trừng mắt với