Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Vì Em Mà Anh Đến

Vì Em Mà Anh Đến

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015

Lượt xem: 1341383

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1383 lượt.

Duy An, ánh mắt ấy như muốn chém cô thành trăm mảnh. “Không thể nào! Anh ấy thích cậu, nếu không có Tống Thư Minh kia thì chưa chắc anh ấy đã nhận ra tình cảm đó, nhưng giờ anh ấy không cách nào phủ nhận được nữa, chỉ còn biết dựa vào rượu để khiến thần kinh tê liệt. Còn cậu, cậu sống vui vẻ nhỉ, mắt có ổn không. Ha ha, cậu không ở lại với Kiều Ngự mà quay về tìm người kia, cậu tưởng tôi sẽ để cho cậu sống yên chắc?”
Trình An Ni như người đã mất kiểm soát, rút di động của Duy An ra đập xuống đất. “Tôi sẽ chia rẽ hai người! Sao tôi có thể để cậu được sống vui vẻ! Đáng đời cậu luôn vờ vịt tỏ ra tốt bụng! Tôi… tôi chỉ ra ngoài mua cho anh ấy chai nước, quay lại đã thấy cậu lôi lôi kéo kéo, ha ha ha… đúng lúc để tôi nhìn thấy!”
Cũng đúng lúc Tống Thư Minh không yên tâm về Duy An nên đã gọi điện cho cô, Trình An Ni bắt máy, tất cả đều rất trùng hợp, tất cả đều như đã được ấn định phải như thế.
Chẳng trách được ai.
Duy An nhìn vẻ mặt tiều tụy của Trình An Ni, đột nhiên cô như hiểu ra.
Cô bị tổn thương, bị hại nhưng người làm tổn thương cô người hại cô chưa chắc đã sống vui vẻ, sẽ không ai là người thắng cuộc. Trình An Ni còn đau khổ hơn cô, giờ cô ấy sắp phát điên rồi, cô ấy hoàn toàn không hề che giấu sự căm hận của mình đối với cô.
Duy An kéo chặt áo chuẩn bị rời đi, cuối cùng cô thở dài nói khẽ: “Cậu về đi, muôn lắm rồi. Hoặc cậu đi tìm Kiều Ngự, cậu biết anh ấy đang ở đâu mà.”
Trình An Ni tuyệt vọng ngồi bên vệ đường bất động, lúc khóc lúc cười. Duy An đi được hai bước nhưng không yên tâm, quay lại nhìn nhìn bạn, thấy đầu tóc Trình An Ni rối bời, đang dang tay ôm gối gục đầu xuống, nức nở nói: “Cậu không biết, anh ấy rất quật cường, trong lòng nghĩ gì cũng không chịu nói ra, thực ra anh ấy… hai ngày nay nhà anh ấy xảy ra rất nhiều chuyện, tin tức cũng đã đăng rồi, nếu bố anh ấy bị bắt, thì số tiền đó đủ để ông ấy…”
Nhưng những chuyện ấy có thể thay đổi được gì, Duy An đã bị hại tới chẳng còn gì, giờ có người nói với cô rằng hung thủ rất đáng thương và phải làm thế nào để được cô tha thứ?
Duy An không muốn làm thánh mẫu, cô đã mất quá nhiều, dù sao cô cũng chỉ là con người, không thể thấu hiểu được khổ đau của tất cả mọi người. Cô không nhẫn nhịn nổi nữa, gào lên với Trình An Ni: “Tại sao các người luôn trách cứ tôi? Khi tôi bị đánh đến mức ấy có ai quan tâm tới tôi không? Trình An Ni, cậu đừng tưởng tôi không biết, người ngồi trong xe hôm đó là cậu! Cậu ném đá giấu tay, giúp anh ấy tìm người tới đánh tôi, khi các người làm chuyện đó có thương xót tôi không? Tôi thật không hiểu, tôi có chỗ nào đáng để bị Kiều Ngự ra tay mạnh như thế!”
Trình An Ni hình như giật mình trước sự phẫn nộ của cô, cô ta hoảng loạn cào cào tóc mình, rồi ngẩng phắt đầu lên nhìn Duy An, vẻ mặt vô cùng phức tạp, một lúc sau mới nói: “Cô còn không biết à, chuyện hôm đó…”
Toàn thân Duy An run lên bần bật, không thể khống chế nổi mình nữa, cô nhớ đến tiếng cười của đám lưu manh tối hôm ấy, cả tiếng chai rượu vỡ vụn, cô không muốn nghe Trình An Ni nói nữa, quay người bỏ chạy.
Trình An Ni phá lên cười sau lưng cô, tiếng cười mỗi lúc một xa, Duy An nhìn màn đêm vô tận mà sợ hãi tột cùng.
Thế giới này có phải đã điên hết từ lâu rồi không?
Cuối đường lại xuất hiện ảo ảnh của thư viện.
Lần này nhìn thấy nó Duy An không còn sợ nữa, cô phát hiện tòa kiến trúc như có như không trong tầm mắt mình kia là một sự chỉ dẫn, khi cô không thể chịu đựng được và sắp nổ tung thì nó luôn lặng lẽ xuất hiện trong tầm mắt, giống như kỳ tích.
Có lẽ con người ta khi bị dồn ép tới bước đường cùng sẽ nhìn thấy ảo ảnh.
Giống như người đang bị sóng biển nhấn chìm nhìn thấy ngọn hải đăng, ảo ảnh của thành phố Lan không phải là đèn neon, không phải những con đường náo nhiệt xa hoa, ngược lại, chúng là góc khuất sạch sẽ nhất trong lòng Duy An, vừa khéo lại chính là tầng cao nhất của thư viện. Ở đó, Tống Thư Minh từng nói, cô là cô gái nhỏ của anh, anh muốn bảo vệ để cô được lớn lên trong yên bình.
Duy An cố gắng bình tĩnh lại, cô chạy mấy bước thì nhìn xung quanh muốn tìm xe đi khỏi đây, cô tự nói với mình phải kiên trì, phải nghĩ cách đi tìm Tống Thư Minh. Lần này cô phải kiên cường nói rõ mọi hiểu lầm, cô không thể để mặc người ta đùa bỡn, ức hiếp.
Từ xa có ánh đèn xe chiếu thẳng về phía cô, chiếc xe màu đen vẫn đang ẩn nấp trong bóng đêm.
Tống Thư Minh mở cửa xe, thấy cô dừng lại thở dốc, cũng nhìn thấy ánh mắt hết sức kinh ngạc của cô, cuối cùng anh cười cười nói: “Anh nghe thấy cả rồi, lên xe đi, chúng ta về nhà.”
Duy An mở cửa xe nhưng không ngồi vào, cô đứng đó rất lâu. Trái tim bỗng dội lên từng cơn đau nhói chưa từng có từ trước tới nay. Cô biết bất luận là lúc nào, trong tương lai hay trong bóng tối mịt mùng, chỉ cần cô quay người, nhất định sẽ thấy Tống Thư Minh đứng đó.
“Thầy ơi…” Lần nào cô cũng như vậy, rất giận sự bất lực của chính bản thân mình. “Tại sao lần nào em cũng mềm yếu như thế.”
Anh kéo tay cô dắt cô lên xe, “Đừng nghĩ nhiều nữa, là anh đã sai, anh không nên bỏ em lại, ra khỏi khác