Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341453
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1453 lượt.
h sạn anh liền hối hận, ngộ nhỡ em xảy ra chuyện gì nữa, anh chắc chắn sẽ phát điên.”
Duy An thò đầu ra ngoài cửa xe, thấy Trình An Ni vẫn đang bó gối ngồi bất động dưới đất, “Cô ấy nhặt được di động của em, em… em biết thầy không tin em, nhưng chuyện tối nay em nhất định phải nói rõ, không phải em với anh ấy đến nơi đó, thật sự là không phải, em chỉ không nhẫn tâm để anh ấy nằm bên vệ đường cả đêm thôi.”
Tống Thư Minh nghiêng đầu nhìn cô chăm chăm, đột nhiên anh bật cười, giơ tay vuốt má cô, chỉ nói một câu: “Mặt lạnh hết cả rồi.”
Nói xong anh cúi người hôn lên má cô, “Anh đã nghe những lời Trình An Ni vừa nói rồi. Sao anh lại không tin em, vừa rồi do anh quá kích động, anh lái xe đi tìm em suốt dọc đường, không biết em sẽ đi đâu, cũng may.”
Anh dang tay nhìn cô cười, Duy An ôm chặt lấy anh, “Thầy, Trình An Ni nói đúng, chính em còn không hiểu, rốt cuộc em có chỗ nào tốt chứ.”
Anh hôn lên trán cô, “Em là Annie anh tìm lại được sau khi đã để mất, em không cần gì cả, em chỉ cần là chính mình, đối với anh mà nói, đấy là vinh hạnh lớn nhất rồi.”
Đèn đường sáng rực.
Nhưng cô gái ngốc nghếch của anh lại có chút hoang mang, cô giống như chú thỏ con, mắt đỏ hoe cọ cọ vào mặt anh, nói “Thầy, thầy luôn nói những lời rất khó hiểu.”
Xe bon bon trên đường, cô thật sự có cảm giác như đang được trở về nhà.
Không cần quan tâm lo lắng đến những lời trách mắng của kẻ khác, không cần lo lắng tới bất kỳ sự tổn thương nào, đối với cô mà nói, Tống Thư Minh là cả thế giới.
“Anh treo hết những bức tranh đó trong phòng rồi, em vẽ thật sự rất đẹp.”
Cô cúi đầu buồn bã, im lặng mãi mới nói: “Nhưng có thể em sẽ không bao giờ vẽ được nữa.”
“Vì vậy anh thấy rất may là anh đã mua hết tranh về.” Anh nói xong nhìn biểu hiện của cô, lại sợ cô buồn, nên nói tiếp: “Sau này chỉ cần làm thiết kế cũng được, không cần có sự nhạy cảm tốt với màu sắc.”
“Thầy, tại sao thầy luôn nói bằng giọng khẳng định như thế?” Cô đã quen gọi anh là thầy, rõ ràng không còn nhỏ nữa, nhưng ở trước mặt anh, cô mãi mãi là cô gái bé nhỏ.
“Bởi vì cái gì anh cũng biết, ví dụ như anh đoán mấy hôm nữa Kiều Ngự sẽ tới tìm em.”
Cô nghe thấy cái tên này thì im lặng, cho tới khi xe rời khỏi trường, cô mới khẽ nói: “Chuyện đó… thôi vậy. Em cảm thấy nếu cứ tiếp tục dây dưa em sẽ phải nhớ tới nó, phải gặp lại Kiều Ngự. Em không muốn mình nhớ đến chuyện đã xảy ra nữa, chuyện của tôi hôm ấy kết thúc ở đây thôi, coi như em đáng đời, đáng đời vì u mê cố chấp, một lòng ảo tưởng về con người ma quỷ đó bao nhiêu năm nay.”
Tống Thư Minh gật đầu, cứ như quyết định của Duy An anh đã biết trước từ lâu rồi, anh chẳng có vẻ gì là không vui, lúc chiếc xe chuyển hướng, anh liếc mắt nhìn gương chiếu hậu, đột nhiên thoải mái nói: “Cũng may di động của em hỏng rồi, ngày mai anh đưa em đi mua cái khác, đổi số luôn, như vậy Kiều Ngự sẽ tạm thời không thể tìm thấy em.”
Duy An gật đầu, Kiều Ngự và Trình An Ni đã xin nghỉ học để ra nước ngoài, hơn nữa nhìn bộ dạng nhếch nhác của anh hôm nay, chắc chắn anh chẳng có thời gian mà về trường đi khắp nơi tìm cô.
Ngày hôm sau Duy An đi mua di động và làm số mới từ sớm, sau đó tới thẳng trường.
Tống Thư Minh đưa cô đến cổng trường, Duy An vừa xuống xe, thì nghe Tống Thư Minh gọi cô, cô quay người lại, thấy anh liếc mắt nhìn đồng hồ trên tay, sau đó nói: “Ừm, mùng tám rồi, mấy ngày sắp tới nếu em gặp Kiều Ngự, thì nhất định không được nói chuyện nhiều với cậu ta, đừng nhận lời, đừng hứa với cậu ta bất kỳ chuyện gì, nghe anh một lần, Annie, em phải biết cậu ta đã làm gì với em, không được tin bất kỳ chuyện gì do cậu ta nói nữa.”
Duy An gật đầu hứa: “Em biết. Cho dù nhìn thấy anh ấy em cũng sẽ tránh.”
Tống Thư Minh nhìn đám sinh viên đang đi đi lại lại xung quanh, vẫn thấy có chút không yên tâm, anh tháo dây an toàn, xuống xe muốn đưa cô vào tận lớp. Duy An khóc dở mếu dở, đẩy anh ra, “Thật sự không cần đâu, đây là trường học, sẽ không có ai làm hại em đâu, em cũng mười chín tuổi rồi, không phải trẻ con nữa.”
Cô nhìn anh, chu chu môi ra ý mình đã là người trưởng thành, bộ dáng đó khiến anh bật cười, giơ tay xoa đầu cô, “Vậy thì được, mau đi học đi, muộn rồi đấy.”
Tại sao anh lại đứng ở đó? Đã xin nghỉ học rồi, tự nhiên chạy đến trường làm gì.
Cố Mộng Mộng khẽ hỏi: “Sắc mặt cậu rất xấu, người đó lại nói gì với cậu rồi? Buổi sáng mình nhìn thấy anh ta đứng dưới gốc cây, khiến đám nữ sinh trong học viện kích động rú rít, ồn ào mãi, kết quả sắc mặt anh ta làm người ta sợ hãi mà bỏ chạy hết, cứ như ai đó đang có thù cướp vợ của anh ta vậy.”
Duy An bật cười, lắc đầu, “Không, mình chạy một mạch vào đây, mình không muốn quan tâm tới anh ấy nữa.” Cô nói xong bèn giải thích qua loa chuyện tối qua là ra ngoài ngủ, không về ký túc.
Không nói còn đỡ, nói lại khiến Cố Mộng Mộng nhớ ra và tức giận, bực bội đập vào giá vẽ một cái, “Trịnh Chí Ma đáng chết! Anh ta nôn khắp người mình! Thật mất mặt quá đi mất! Ngay cả thầy giáo quản lý ký