Tác giả: Huyền Mặc
Ngày cập nhật: 03:17 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
Minh đi tìm thuốc, “Phải dùng thuốc xịt, anh nhớ hình như trong nhà có, sao không tìm thấy nữa, có lẽ dùng hết rồi.”Anh xòe tay tỏ vẻ bất lực, bẹo má cô, nói: “Em chẳng nghĩ ra mà nhắc anh đi mua một lọ xịt giảm sưng, sao lại không chú ý tới bản thân như thế.”
Duy An đang định nói không nghiêm trọng, nhưng đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ, vậy là không nói nữa, quả nhiên thấy Tống Thư Minh cầm áo khoác, anh vừa mặc vừa nói: “Anh đi ra hiệu thuốc một lát, em đừng có xoa bóp linh tinh, nếu không sẽ sưng to hơn đấy, đợi anh về.”
Cô ngoan ngoãn gật đầu, cảm giác tội lỗi trào dâng, thấy Tống Thư Minh đẩy cửa đi ra, cuối cùng cô nói rất khẽ một câu: “Thực ra không sao…”
Bàn tay đặt ở cửa của anh ngập ngừng, anh đột nhiên quay lại nhìn Duy An nói: “Đừng đi đâu, đợi anh về.”
“Vâng, em ăn sáng đã.” Cô vội vàng cúi đầu tiếp tục uống sữa.
Cửa vừa đóng, Duy An chạy ra cửa sổ nhìn xuống, thấy Tống Thư Minh đã lái xe đi, cô mới nhanh nhẹn khoác áo vào.
Đi đến cửa rồi vẫn do dự, Tống Thư Minh nhắc đi nhắc lại, cảnh cáo cô không được ra ngoài ngày hôm nay, nhưng cô không thể khống chế được suy nghĩ của mình. Cảm giác tội lỗi trào dâng mãnh liệt, cuối cùng cô hạ quyết tâm, viết một tờ giấy để lại trên bàn ăn: Em xin lỗi, thầy ơi, em đi gặp anh ấy một lát rồi sẽ về ngay.
Cô cầm cốc sữa còn chưa uống hết đè lên tờ giấy, bỏ ngoài tai sự khuyên can của Tống Thư Minh, cuối cùng cô vẫn đi tìm Kiều Ngự
Cuốn lịch cô độc nằm trên giường, trong phòng nghủ, hôm này là ngày 10 tháng 5 năm 2011, vòng tròn bằng mực đỏ trên đó đột nhiên biến mất
Trung tâm thành phố vào thứ Bảy thật sự đáng sợ, Duy An muốn đi nhanh về nhanh, nên bắt taxi, cuối cùng bị tắc giữa đường, cô không dám mở di động, bởi vì chắc chắn Tống Thư Minh ra ngoài không lâu, nửa tiếng trôi qua, giờ này chắc anh đã về nhà và phát hiện cô biến mất.
Bây giờ cô không dám nghe điện đối diện với anh, mà như thế cũng có nghĩa cô không thể liên hệ với Kiều Ngự, bởi hôm ở hành lang lớp học họ không hẹn rõ là mấy giờ.
Duy An quyết định tới thẳng cửa hàng Pizza mà anh nói trước, nếu không có Kiều Ngự ở đó, cô lập tức quay về chứ quyết không ngồi chờ.
Đây cũng coi như để ông trời quyết định thay, nếu số mệnh căn bản không muốn cô biết chân tướng sự việc, thì hãy coi tất cả chỉ là một cơn ác mộng.
Đến KTV Kim Tước, lái xe dừng ở bên đường đối diện, Duy An cúi đầu trả tiền thậm chí còn không dám nhìn sang đường bên kia lần nào, bên cạnh KTV là con hẻm nhỏ chất đầy các thùng rác, đấy chính là địa điểm cô gặp nạn.
Đèn đường dành cho người đi bộ chuyển màu xanh, ánh nắng mặt trời từ góc đó đột nhiên trở nên vô cùng nhức mắt, các tấm kính trên những khu thương mại thật kỳ diệu, khiến mọi ánh sáng tập trung lại nơi ngã tư đó.
Duy An đi được vài bước thì dừng lại ở bên đường dành cho người đi xe đạp, thấy Kiều Ngự bị kẹt giữa dòng người đang đi về phía mình, Trình An Ni đi đằng sau anh mặt biến sắc, đột nhiên giơ tay kéo anh, “Kiều Ngự!”
Thậm chí anh còn không quay đầu lại chỉ rút tay về, “Tôi đã nói rồi, cô về trước đi.”
“Anh không được đi gặp cô ta.”
Trình An Ni hét câu này rất to, người đi đường lần lượt quay lại nhìn họ, hai người vừa đi đến giữa đường, Duy An không biết tại sao cô ấy lại ở đây, cô thoáng do dự song vẫn đi về phía anh nói: “Trình An Ni, cậu không cần phải tức giận như thế, tôi đến chỉ để nghe Kiều Ngự nói rõ mọi chuyện, anh ấy nói xong tôi sẽ đi ngay.”
Nhưng Trình An Ni nhìn cô như nhìn kẻ thù, sự căm hận trong ánh mắt như bị kích thích, cô ấy ôm chặt Kiều Ngự muốn lôi anh về phía khác, gào lên giống như một người đàn bà đanh đá: “Tôi biết ngay mà, hôm nay anh nhất định đòi tới đây là có chuyện, quả nhiên! Chúng ta quay về, anh quên bố anh đã nói gì rồi sao? Hai ngày nữa chúng ta sẽ đi khỏi đây, Kiều Ngự!”
Duy An nhìn đèn đường dành cho người đi bộ đang đếm ngược, chỉ còn ba mươi giây nữa, vậy là cô quyết định: “Qua đường trước đi đã.”
Nói xong cô quay người đi sang bên đường, thấy Trình An Ni ra sức ngăn Kiều Ngự, lôi lôi kéo kéo sống chết không buông tay, “Anh không được nói với cô ta! Nếu cô ta báo cảnh sát thì làm sao, anh có nghĩ đến hậu quả chưa, em... em làm vậy chẳng phải vì anh ư!”
Duy An dừng bước quay lại nhìn Trình An Ni, “Cậu nói vậy là có ý gì?”
Trình An Ni không thèm để ý tới cô, kéo cánh tay Kiều Ngự với bộ dạng nhếch nhác, cứ như cô ấy đang ôm lấy tia hi vọng cuối cùng vậy, quyết hi sinh tất cả chỉ để Kiều Ngự không thể đi về phía Duy An.
Chàng trai nãy giờ sa sầm sắc mặt bỗng cau mày, anh đột nhiên giơ tay lên giật tóc Trình An Ni trước ánh mắt của những người đi đường, rất mạnh, hất thẳng Trình An Ni ra.
Đột ngột bị hất ra khiến sắc mặt Trình An Ni trắng bệch, cô ta rú lên, khiến Duy An sợ hãi chạy lại can Kiều Ngự: “Kiều Ngự, đừng...”
Anh đẩy Duy An ra, giọng anh nghe như đã bị dồn ép tới phát điên, anh gầm lên: “Chuyện của tôi và cô ấy không cần cô quản!”
Trình An Ni sợ hãi liên tục bước lùi về phía sau,