Tác giả: Tinh Dã Anh
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341704
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1704 lượt.
n nhau sát nhau đến mấy mà thiếu đi vòng tay anh thì sẽ mãi mãi cách xa, cả thế giới này chỉ có cảm giác với anh…” Dường như không muốn thấy hai người họ xoắn xuýt với nhau nữa, Viên Tâm đã tự lấy micro hát, dáng vẻ đáng yêu nũng nịu phát huy tác dụng, đến khúc cuối còn nháy mắt với Tiêu Yêu Cảnh, khẽ nói: “Bài này em cũng rất thích, Yêu Cảnh, bạn gái anh không biết hát thì em hát với anh.”
“Người đàn ông ấy tôi cũng rất thích, cậu là bạn gái mà không làm anh ấy vui thì để tôi làm cho.” Tô Gia Áo thầm phiên dịch ẩn ý trong câu nói ấy, nghiến răng. Nếu những lời cô ta nói khi dứng ở cửa do vô tâm, thì bây giờ rõ ràng là đang khiêu khích trắng trợn.
Dám khiêu chiến với cô sao? Xuỳ, xem ra phải bảo mấy đứa em đến trường cô ta chặn đường rồi kéo ra một góc nói chuyện, nhưng bây giờ phải nể mặt bạn trai, nén cơn giận của mình xuống, bĩu môi xua tan ý nghĩ đó đi, cô đang tính xem có cần dùng khí thế của thiếu nữ bất lương để bắt nạt con gái nhà lành không, thì đã nghe thấy bạn trai mình nhìn micro trước mắt, buông ra một câu: “Tôi không biết hát. Bạn gái tôi không hát, hai người hát đi.”
Nói xong anh ném micro cho Tiểu Phi đang ngồi cạnh Viên Tâm, hai tay khoanh lại vẻ vô trách nhiệm, ngồi xuống salon.
Cho dù khong biết anh có phải vì không muốn làm mất hoà khí bạn bè nên mới cự tuyệt thế không, nhưng Tô Gia Áo vẫn thầm khoái trá trong lòng, khoé môi nhếch lên cười trộm, bên tai bỗng vang lên tiếng thì thầm của anh: “Đừng tưởng anh không biết em nghĩ gì, lần sau có ghen thì phải thành thật hét lên cho thiếu gia đây biết, nghe chưa?”.
Không được hát với đứa con gái khác, anh là bạn trai của em mà. Chỉ một câu đơn giản như vậy, mà cũng không biết nũng nịu nói ra ư? Uổng công anh chờ đợi.
“Còn nữa… anh biểu hiện tốt như vậy, phải thưởng chứ.” Anh mặt dày biểu dương hành vi “mắt luôn nhìn thẳng và luôn quan tâm đến cô” của mình.
“Anh muốn thưởng gì?” Mới từ chối một cô gái mà đã bắt cô thưởng, thế nếu từ chối tất cả các phụ nữ trong thiên hạ, chẳng lẽ cô phải bán mạng ra thưởng cho anh?
“Số lần giảm bớt.” Anh cúi xuống nhìn vào môi cô, không che giấu quyết tâm muốn chiếm đóng nơi ấy, kì kèo mặc cả với cô.
Dù sao sớm muộn gì cũng là của anh, anh chỉ tỏ vẻ phong độ đàn ông, tạm chấp nhận mà thôi, nhưng thấy cô càng đùa càng nghiện, anh đành phải nhắc nhở, chú ý rằng bạn trai mình là đàn ông bình thường khoẻ mạnh, thú tính tiềm ẩn: “Lần sau, cho anh hôn”.
“… Lần sau đã muốn?” Cô quên cả thẹn thùng, lo lắng nhìn chiếc vòng trên tay, trong đầu xuất hiện cảnh anh bị khiêng vào xe cấp cứu rất thê thảm.
“Nói nhảm nữa thì bây giờ anh…”
Cô né tránh động tác lấn tới của anh, ôm đầu thoả hiệp: “Được, được, được! Em biết rồi, lần sau, lần sau vậy!”
Anh thấy cô nhận lời đành buông cô ra, nhưng vẫn không chịu thua: “Không được tô son.”
Anh muốn chạm vào đôi môi tự nhiên, ngay cả anh cũng có lúc hoài nghi, lần nào gặp cô cũng đều trang điểm đậm như thế, chính là vì không muốn cho anh hôn, hừ!
“Được.”
“Không được trốn anh.” Viện cớ khiến anh không tìm ra, chơi trò mất tích anh sẽ cho cô biết tay.
“Được.”
“Không được nghe điện thoại người khác.” Đặc biệt là khi anh đang hôn đến mức mê muội say đắm, lại có đứa ngu ngốc nào nhảy ra thảo luận triết học tình yêu với cô.
“Em biết rồi.”
“Anh muốn hôn đủ mười phút!” – Phải bù đắp cho đủ những lần thiếu thốn trước kia, không thể ít hơn.
“Hả?” Lâu như thế, mệt lắm!!!
Cái anh chàng này, đúng là không dễ lừa phỉnh.
Mà vấn đề còn nan giải hơn, cô phải dùng lý do gì để lừa gạt cái anh chàng còn khó đối phó hơn cả Tiêu Yêu Cảnh trong nhà mình đây?
Chẳng lẽ hồn nhiên đè anh ta xuống, tà ác nói rằng: “Thầy Quý, vì hạnh phúc của tôi và bạn trai, hy sinh sự thanh bạch của thầy cho tôi hôn một cái nhé?
Ôi chẳng khác nào tìm đến cái chết, Nhất định cô sẽ bị đá bay lên trời mất, lúc rơi xuống đất còn phát hiện ra bị đống bài tập đè chết! Đúng là đồ hẹp hòi nhỏ mọn!
Cô ngồi trên nắp bồn cầu trong nhà vệ sinh, suy nghĩ xem phải đột kích Quý Thuần Khanh như thế nào, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra, cô liền đứng lên chuẩn bị về phòng, ai ngờ mới đứng dậy đã nghe thấy tiếng bàn tán của con gái ngoài kia.
“Này, Viên Tâm, cậu thôi hy vọng đi, Yêu Cảnh và bạn gái anh ấy khắng khít thế kia, còn Tiểu Phi lại có vẻ rất muốn theo đuổi cậu đó.”
“Gì chứ, mình và Tiêu Yêu Cảnh chỉ là bạn bè bình thường thôi, mình chẳng có suy nghĩ gì với anh ta cả. Bạn gái anh ta cũng ổn đấy chứ, có vẻ rất thân thiện, mình thích con gái phóng khoáng như thế.”, Viên Tâm vừa rửa tay vừa nói.
“Tớ biết cô ta, Tô Gia Áo, chị cả trong lớp Kinh tế trường Yêu Cảnh, cô nàng rất biết bênh vực bạn bè, nghĩa khí lắm! Nữ sinh trong lớp có chuyện gì đều thích tìm cô ta, Yêu Cảnh chọn người cũng khá lắm!”
“Đúng thế, thời đại này tìm được cô gái nghĩa khí như thế khó lắm, tình bạn của con gái không đáng giá, chỉ đến khi yêu đương là chấm dứt.”
Cô đứng trong phòng vệ sinh nghe đến phổng mui lâng lâng bay bổng, mụ mị, thậm chí còn ngượng ngùng gãi gãi đầu, cảm giác t